Chương 39

Lật chăn lên, Phùng Chử đi vòng quanh giường Giang Ninh gần hết một vòng, rồi chọn nằm vào phía tay trái không truyền dịch của Giang Ninh.

Phùng Chử kề sát ngửi thử rồi thì thầm: “Trong hốc mắt chị có mùi nước mắt.”

Đó là thứ quen thuộc nhất với cô.

Rõ ràng không có ý an ủi nào, nhưng nghe câu này của cô, không hiểu sao, mắt Giang Ninh lập tức cay sè.

“Em nói đi, tại sao tôi lại xui xẻo đến thế này?” Giang Ninh theo bản năng ôm lấy nguồn hơi ấm bên cạnh, lúc này cô ấy đã không còn bình tĩnh như khi làm việc.

“Làm sao tôi nói với ba mẹ đây, họ vốn không đồng ý tôi làm phóng viên.”

Nhớ lại từng cãi nhau với ba mẹ vì nghề này, Giang Ninh đột nhiên vô cùng hối hận. Tất nhiên, cô không hối hận vì lựa chọn của mình, mà là tại sao hồi đó không dùng cách nhẹ nhàng hơn, biết rõ rằng họ rất thương mình mà lại chọn cách gay gắt nhất.

Dù việc ba mẹ ly hôn đã bao phủ bóng tối lên tuổi thơ cô ấy, nhưng họ chưa từng từ bỏ tình yêu dành cho cô ấy. Cơn bac đồng bảy năm trước giờ nghĩ lại cũng chỉ là sự nóng nảy nông nỗi của tuổi trẻ.

Vỗ vai Giang Ninh, Phùng Chử vắt óc nghĩ rồi cuối cùng nói một câu an ủi: “Có khi chị bị bệnh là vì quá may mắn đó.”

“Hả?” Giang Ninh nghẹn ngào nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe.

“Dù dự đoán của bác sĩ là đúng, nhưng nếu chị chỉ bị bệnh ở giai đoạn đầu thì sao, với mức độ bận rộn công việc của chị, không biết đến bao giờ chị mới phát hiện ra, giờ phát hiện sớm cũng là một điều may mắn.” Phùng Chử nháy mắt, càng nói càng trôi chảy.

Bây giờ Giang Ninh bị viêm phổi sốt cao rơi xuống nước, chụp CT thì kịp thời phát hiện bệnh, sao có thể nói là xui xẻo được?

Nước mắt nghẹn lại, Giang Ninh dụi đầu vào gối, giọng nói cuối cùng không còn khàn đặc: “...Phim truyền hình cũng không dám viết kịch bản như vậy.”

Trên đời làm sao có người may mắn đến vậy.

Phùng Chử trầm ngâm một chút rồi nói: “Vậy để em cho chị mượn chút vận may.”

Chắc tỉ lệ một phần nghìn là đủ rồi.

Cuối cùng, Giang Ninh bị cô làm buồn cười, hít sâu một hơi, cô chỉnh lại chăn cho Phùng Chử rồi tiện tay véo má cô: “Được rồi, đi ngủ đi.”

“Em không được phép kể chuyện tối nay ra ngoài.”

Đối với Giang Ninh vốn rất giữ thể diện, Phùng Chử nhanh chóng gật đầu: “Ừ, được.”

Giang Ninh vốn đã khóc mệt, lại thêm lời hứa của Phùng Chử, nhanh chóng ngủ thϊếp đi.