Chương 38

Lưu Văn Đào cười khổ một tiếng, vội nói: “Không, không, đương nhiên không phải.”

Bọn con gái bây giờ thật đáng nể, người nào người nấy cũng giỏi giang.

“Em định làm thế nào?” Lưu Văn Đào hỏi.

Giang Ninh giơ tay, vẻ mặt bất lực: “Còn làm sao được, đương nhiên là xác định bệnh rồi tích cực phối hợp điều trị.”

“Bên cơ quan thì sao, tôi xin cho em nghỉ được không?” Lưu Văn Đào hỏi.

Giang Ninh lắc đầu: “Bây giờ đã rất muộn rồi, để mai tính. Bên cạnh bệnh viện tỉnh chắc có khách sạn, anh đưa Phùng Chử đi nghỉ trước đi.”

Ba người đều mệt mỏi sau một ngày dài, bệnh tình của Giang Ninh cũng không thể chữa khỏi trong một sớm một chiều, không do dự gì nhiều, Lưu Văn Đào dẫn Phùng Chử rời đi.

“Vậy chúng tôi đi trước, em nghỉ sớm đi.”

“Ừ.”

Ra khỏi phòng bệnh, Phùng Chử đột nhiên dừng bước: “Anh đi trước đi, tối nay em ở lại bệnh viện là được rồi.”

Lưu Văn Đào tưởng cô lo lắng cho Giang Ninh, khuyên: “Em ở đây cũng có giúp được gì đâu, nghỉ ngơi đi, dưỡng sức đã rồi tính.”

Phùng Chử lắc đầu, không giải thích lý do, chỉ kiên quyết muốn ở lại bệnh viện.

Lưu Văn Đào bất lực, đành chiều theo.

Chẳng bao lâu, Giang Ninh lại thấy Phùng Chử quay trở lại. Cô ấy nhìn phía sau Phùng Chử, không thấy bóng dáng Lưu Văn Đào, liền thắc mắc hỏi: “Sao em quay lại rồi, quên gì à?”

Phùng Chử cười nói: “Em muốn ngủ ở đây.”

Giang Ninh cũng khuyên vài lần, thấy cô không chịu đổi ý, đành bất lực nói: “Vậy em chỉ có thể ngủ ở giường trống bên cạnh thôi.”

“Không sao.” Phùng Chử cởi giày, lộ ra bàn chân trắng nõn, rồi trải chăn vào nằm.

“Ngủ sớm đi nhé.”

Nhìn hành động của Phùng Chử liền mạch không chút do dự, Giang Ninh vừa cười vừa mắng: “Lên giường nhớ rửa chân đấy.”

Chui vào chăn ôm chân ngửi ngửi, Phùng Chử thò đầu ra: “Em đã ngửi rồi, không hôi.”

Lần này Giang Ninh cũng không nói gì, đành tắt đèn đi ngủ.

Tiếng máy oxy dần dần rõ ràng trong đêm, thuốc trong bình truyền có lẽ quá lạnh, Giang Ninh cảm thấy cả cánh tay tê liệt.

Ba giờ sáng, cả căn phòng đều yên tĩnh.

“Phùng Chử, em ngủ chưa?” Giang Ninh nhắm mắt, nhẹ giọng hỏi.

Trả lời cô ấy là tiếng lật người rì rầm từ giường kế bên, cùng lúc đó là lời nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy của cô gái.

“Muốn khóc thì cứ khóc đi, khóc ra rồi sẽ tốt hơn.”

Phòng bệnh bỗng yên tĩnh, tiếng côn trùng và chim hót bay lượn lên xuống rồi nhanh chóng biến mất.

“Tại sao tôi phải khóc?” Cuối cùng, giọng Giang Ninh lộ ra chút trống rỗng và bối rối, chứng tỏ trong lòng cô ấy không bình tĩnh như vẻ ngoài.