Khắp nơi trên cả nước đâu đâu cũng có thể nghỉ dưỡng, những nơi có phong cảnh đẹp, không khí trong lành nhiều vô số kể, nhưng mạng sống thì chỉ có một, ai biết sau này nơi này có còn xảy ra lũ lụt nữa hay không.
"Gọi điện về chi nhánh, bảo họ chọn một khu đất khác ở tỉnh X để làm việc này." Bùi Sâm rót một ly rượu brandy, nhấp một ngụm nhỏ. Cảm nhận hương rượu lan tỏa trong khoang miệng, trong mắt anh mới lộ ra vẻ hài lòng nhàn nhạt.
Sau khi dặn dò thêm vài vấn đề, Bùi Sâm ngồi xuống, tựa lưng vào ghế chủ tịch trong phòng khách sạn, đôi mắt hẹp dài khép hờ, dường như đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong chốc lát, cả căn phòng chỉ còn lại tiếng viết "soạt soạt".
Ghi lại từng chữ lời của sếp, sau đó bất kể Bùi Sâm có nhìn thấy hay không, thư ký khẽ cúi người, nhanh chóng rời khỏi phòng.
Tính cả hôm nay, đây là ngày thứ mười Bùi Sâm đến tỉnh X. Mười ngày này, anh gần như đã đi khắp tỉnh X, mặc dù đi lại đều bằng ô tô hoặc máy bay, nhưng những ngày liên tiếp như vậy cũng khiến anh mệt mỏi.
Công ty của anh vừa mới lên sàn, còn rất nhiều việc đang chờ anh quyết định xử lý. Những việc này chất đống lại, khiến anh không có thời gian rảnh rỗi. Bùi Sâm xoa xoa thái dương, trên mặt lộ ra vẻ mệt mỏi.
Khoảng năm sáu phút sau, ly rượu brandy đã cạn, tay của Bùi Sâm cũng từ từ trượt xuống khỏi tay vịn của ghế chủ tịch.
Anh ngủ thϊếp đi.
Kinh nghiệm của người xưa cho biết, bị dính mưa, uống rượu cộng thêm thời gian ngủ ngắn chỉ dẫn đến một kết quả. Khoảng một giờ sáng, Bùi Sâm cảm thấy toàn thân ớn lạnh, ngay sau đó anh mở mắt tỉnh dậy.
Mặc dù trước đây khi ngủ sau khi uống rượu, lúc tỉnh dậy miệng cũng bị khô nhưng chưa bao giờ nghiêm trọng như vậy.
Sờ lên trán, quả nhiên Bùi Sâm cảm thấy hơi nóng.
Hình như anh bị sốt rồi.
Sững người một lúc, Bùi Sâm thầm nghĩ, lần trước anh bị sốt hình như là hồi đại học, cứ tưởng mình đã quen với việc bị dính mưa, không ngờ chỉ cần sơ sẩy một chút là vẫn bị ốm.
Đứng dậy khỏi ghế chủ tịch, Bùi Sâm vẫn còn tỉnh táo đi đến bên giường, sau đó tắt điều hòa trong phòng, đắp chăn ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, thư ký gõ cửa, đợi mãi không thấy ai ra mở.
Ngày thường sếp đều dậy lúc sáu rưỡi sáng, bây giờ đã tám giờ rồi, lẽ nào có chuyện gì xảy ra?
Tuy nhiên, vì e ngại tác phong làm việc của Bùi Sâm, mặc dù có chút lo lắng, nhưng thư ký vẫn đợi thêm một tiếng nữa. Thấy anh vẫn không có ý định ra ngoài, thư ký mới nhờ nhân viên khách sạn lấy thẻ phòng vạn năng để mở cửa.