Chương 26

Vậy thì không còn gì để nói nữa rồi.

Vẻ mặt thất vọng thoáng qua trong mắt Phùng Chử khiến da đầu Giang Ninh tê dại. Sau đó cô ấy vội vàng tìm cớ, thu hút sự chú ý của Phùng Chử.

"Anh đeo cái gì trên cổ vậy?" Nhìn sợi dây đỏ sắp rơi ra khỏi cổ người đàn ông, Giang Ninh hỏi với giọng điệu nguy hiểm: "Cái này chắc cũng lấy từ nhà người khác đúng không?"

Vì sợi dây đỏ còn mới, không giống như đã đeo lâu, nên cô ấy mới hỏi như vậy.

Bốn người bọn họ bây giờ đều đã bị bắt, ngay cả đứng dậy cũng khó khăn, làm sao còn dám nói dối, đương nhiên là Giang Ninh ba người hỏi gì, bọn họ trả lời nấy.

"Đây là con trâu, tuổi của tôi, tôi tự tay khắc bằng gỗ hôm qua..." Người đàn ông không dám do dự, vội vàng nói.

Ngoài ra còn có mười một con giáp khác, nhưng gã để ở nhà, chỉ có con này là đẹp nhất nên gã tự đυ.c lỗ đeo lên cổ.

Trâu?

Nghe thấy chữ này, mắt Phùng Chử lập tức sáng lên: "Cái đó, tôi có thể xem một chút không?"

Người đàn ông nào dám không đồng ý: "Được, đương nhiên được, cứ tự nhiên."

Đừng nói là xem, cô muốn lấy đi cũng được.

Tháo mặt dây chuyền bằng gỗ trên cổ người đàn ông xuống, nhìn thấy chú trâu nhỏ ngây thơ chân chất, Phùng Chử không nhịn được đưa tay sờ sờ.

Tuy không đẹp bằng cô, nhưng cũng rất đáng yêu.

Người đàn ông thấy cô yêu thích không buông tay, theo bản năng liền muốn nhân cơ hội thoát thân: "Nếu cô thích thì thứ này tôi tặng cho cô."

"Như vậy không được hay cho lắm..." Phùng Chử do dự.

"Chỉ là đồ khắc gỗ thôi, cô muốn thì cứ lấy đi." Người đàn ông lặp lại.

Tục ngữ nói có qua có lại mới toại lòng nhau, tuy món đồ nhỏ này không đáng giá, nhưng biết đâu lại có ích gì đó?

Nhưng mà Phùng Chử nhận thì nhận, nhưng lại không hề làm theo kịch bản mà người đàn ông dự đoán.

"Vì tôi đã lấy đồ của anh, nên chuyện anh lừa tôi coi như bỏ qua."

Còn tội danh trộm cắp thì cần cảnh sát giải quyết.

Người đàn ông không biết câu nói này của Phùng Chử có ý nghĩa gì, thấy cô không nói gì thêm, trong lòng gã chỉ cảm thấy vô cùng thất vọng.

Mãi cho đến khi cảnh sát đến, Phùng Chử vẫn còn mân mê bức tượng gỗ nhỏ hình con trâu.

Việc trao đổi với cảnh sát và thuật lại sự việc tất nhiên là do người có tư duy logic rõ ràng nhất là Giang Ninh, đảm nhiệm. Còn về bằng chứng, đó là nhiệm vụ của Lưu Văn Đào.