Chương 5

Anh lắp bắp mãi cũng không nói ra được gì, lại lôi tôi đi một cách giận dữ.

Tôi rất ít khi thấy anh nổi giận, gần như là chưa từng thấy.

Về đến nhà, anh giở trò tiểu thư, đóng sầm cửa phòng ngủ, tôi cười khẩy một tiếng, ngồi trên sô pha vắt chéo chân xem "Hoàn Châu Cách Cách" cùng bố mẹ chồng.

"Dật Cảnh nó làm sao vậy? Hai đứa cãi nhau à?"

Tôi xua tay, "Không sao ạ. Tại anh ấy ăn bánh ngọt mà không cho con ăn, con ăn một miếng thì anh ấy giận."

Mẹ chồng ngơ ngác, "Thế sao nó lại không cho con ăn bánh ngọt?"

Tôi cũng ngớ người, đúng vậy, Trần Dật Cảnh giận cái gì chứ?

Khi tôi vào phòng ngủ thì anh đang gọi điện thoại cho người phụ nữ kia, giọng điệu dịu dàng khác hẳn vừa rồi, tôi chỉ cười rồi im lặng.

Anh cúp điện thoại, thái độ cũng không còn dịu dàng như trước nữa, "Em vào đây làm gì."

"Vậy anh ra ngoài nói với bố mẹ anh là chúng ta ly hôn đi, cái cửa nhà này tôi sẽ không bước vào thêm một bước nào nữa, vĩnh viễn."

Anh hừ một tiếng, "Anh muốn thay quần áo, em ra ngoài đi."

"Trần Dật Cảnh, em hỏi anh một vấn đề, trước đây anh áy náy với em như vậy, thái độ lại dịu dàng như thế có phải là vì anh cảm thấy anh có lỗi với em, còn bây giờ em ở bên người đàn ông khác thì anh không cảm thấy áy náy nữa, có phải vậy không?"

"Đúng." Anh đang tìm quần áo.

"Nhưng từ đầu đến cuối, người phản bội em trước vẫn là anh, từ lúc bắt đầu đến bây giờ, tròn tám năm, đều là anh."

"Anh cũng đã nói là anh yêu cô ấy, anh muốn qua lại với em chỉ vì đôi mắt của em giống cô ấy, là em tự nguyện ở bên anh, tự nguyện chấp nhận sự phản bội của anh."

Tôi rất muốn chửi anh là đồ cặn bã, nhưng tôi không thể, vì quả thực là tôi tự nguyện.

Tôi hít một hơi thật sâu, "Anh hỏi bố mẹ anh khi nào đi đi, em diễn không nổi nữa rồi. Tối nay em đến nhà Từ Mính ở, đi đây."

"Em đừng đi." Thấy tôi muốn đi, anh vội vàng giữ tôi lại, khiến tôi đau đến mức kêu lên một tiếng, "Sao vậy? Đau à?"

Tôi nhìn cổ tay có chút bầm tím, bĩu môi, "Có lẽ anh có khuynh hướng bạo lực."

Anh gãi đầu, "Xin lỗi. Em đừng đi, anh không muốn bị bố mẹ phát hiện ra điều gì, anh đảm bảo tối nay sẽ không đυ.ng vào em đâu."

Anh không nói thì tôi cũng quên mất tối qua anh nổi thú tính ngủ với tôi rồi, tôi vỗ vai anh, "Đều là người trưởng thành cả rồi, chúng ta cũng không phải chưa từng làm, coi như bỏ qua cho anh lần này. Đừng để bụng."

Nói xong tôi ngáp một cái rồi bước ra khỏi phòng, vươn vai, "Bố mẹ, con xuống lầu đi dạo một chút."

"Về sớm nhé, lát nữa ăn cơm tối đấy."

"Vâng ạ."

Tôi ngồi trên mấy cái máy tập thể dục ở khu dân cư rồi gọi điện thoại cho Từ Mính, cái tên này rõ ràng nói là sẽ tìm nhà cho tôi, sao còn chưa có động tĩnh gì.

"Alo, cậu yêu, tôi sắp lên máy bay rồi, có gì đợi tôi đến Nga rồi nói nhé."

"Cái gì? Khoan đã, cậu đi Nga làm gì?"

"Đi du lịch à. Thôi được rồi, cúp máy đây, yêu yêu nha."

Cậy người không bằng cậy mình, xem ra ngày mai phải tự mình đi tìm nhà thôi.?

Mười một năm về trước, tôi vẫn là một học sinh lớp mười chỉ biết có học, cái trường trung học mà tôi thi vào cũng được xem là nhất nhì, chỉ là xung quanh trường có rất nhiều lưu manh, tôi chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó một nữ sinh có chút nhan sắc như tôi lại bị bọn chúng chặn đường.

Dù sao thì tôi cũng đeo một cặp kính dày cộp, mặt thì bầu bĩnh, thêm vào đó là làn da khô ráp khác thường vì đổi mùa.

Tôi vĩnh viễn không thể nào quên được con hẻm nhỏ tối om chất đầy những thùng gỗ, đầu tóc bọn chúng nhuộm đủ mọi màu sắc, ăn mặc thì lôi thôi lếch thếch, một tên tóc vàng hoe đẩy tôi một cái, dữ tợn nói, "Nghe nói mày lần nào cũng đứng nhất hả? Giỏi giang lắm à? Mày không biết quy củ của trường Đức Hưng à?"

Tôi ngồi bệt xuống đất, sợ hãi nuốt một ngụm nước bọt, lắc đầu, thi cử mà cũng có quy củ sao?

"Không sao, hôm nay cho mày chút giáo huấn là biết thôi." Hắn lắc lắc con dao nhỏ trên tay, thứ dao ánh lên thứ ánh sáng trắng dã.

Một tên côn đồ khác bên cạnh thì thầm gì đó vào tai thằng tóc vàng hoe, thằng tóc vàng hoe cười gian xảo.

Không lâu sau, một cô gái tóc dài cũng bị đưa đến, cô ấy rất xinh đẹp, mặt trái xoan, mắt to, tóc dài thướt tha, giống như một tiên nữ vậy.

"Đại ca chúng tao để ý đến mày là vinh hạnh của mày đấy, nếu hôm nay mày không ngoan ngoãn leo lên giường của hắn thì tao sẽ cho cái mặt mày nở hoa." Con dao nhỏ của thằng tóc vàng hoe nhẹ nhàng lướt qua mặt cô ấy, cô gái kia oà một tiếng khóc nấc lên.