"Em chạy ra đây làm gì? Truyền nước chưa xong, đồ ăn cũng chưa ăn, lỡ lại ngất xỉu thì sao?"
"Không phải… có chuyện rất quan trọng. Thì là… ba mẹ đến rồi, đang ở trước cửa nhà đó!"
Anh ngẩn người, mãi lâu sau vẫn chưa kịp phản ứng.
Tôi sốt ruột, "Anh không có làm gì nhà chứ, em nói với ba mẹ là hôm nay anh có công việc, em về trước đây. Anh có về cùng không?"
"Em về trước đi, lát nữa nửa tiếng anh về."
"Dạ."
Khoảnh khắc tôi bước đi, tôi thấy người phụ nữ kia nhìn tôi từ trên cao xuống, vẻ mặt khinh bỉ.
Tôi cũng không cảm thấy gì, dù sao những năm nay cô ta luôn là người thắng cuộc.
Lúc Trần Dật Cảnh về đến nhà, tôi và mẹ đang bận túi bụi nấu nướng trong bếp.
"Mọi người đang nấu gì vậy, thuốc bắc à?" Trần Dật Cảnh cởϊ áσ khoác, đổi dép lê, nhíu mày đi vào bếp.
"Mấy năm nay hai con vẫn chưa có con, sức khỏe lại không có vấn đề gì, mẹ mang chút thuốc bổ đến cho hai con." Mẹ tôi nói mà mặt mày hớn hở.
Ba tôi đang xem ti vi trong phòng khách còn nói thêm, "Ráng mà uống, đừng phụ lòng mẹ con."
Tôi ngượng ngùng cười trừ.
Cả đời này tôi và Trần Dật Cảnh sẽ không có con đâu.
"Mẹ à, tụi con đều có kế hoạch cả rồi, không cần uống mấy thứ này đâu." Trần Dật Cảnh nhìn nồi thuốc đen ngòm kia mà cảm thấy bất lực.
"Đều 28 tuổi rồi còn chưa sinh, đợi Tương Lăng lớn tuổi sinh con thì nguy hiểm đó, con là bác sĩ lẽ nào không biết?"
"Sẽ sinh mà, tụi con đã lên kế hoạch cả rồi."
"Vậy con kể kế hoạch cho mẹ nghe thử xem?"
Trần Dật Cảnh á khẩu không trả lời được, buông một câu con đi tắm rồi chuồn mất.
Tôi đang nhịn cười thì mẹ lại ném vấn đề cho tôi, hoảng sợ quá tôi lại nói dối, "Ấy da, sáng nay con dọn tủ, Dật Cảnh còn không biết đồ lót để ở đâu nữa, con đi tìm cho anh ấy." Thế là tôi như một cơn gió trốn vào phòng ngủ.
Trần Dật Cảnh đang cởϊ qυầи áo thì bị tôi làm giật mình, còn tôi thì bị căn phòng ngủ này làm cho giật mình.
Ga giường Hello Kitty mà tôi thích nhất đã biến thành màu trắng tinh khôi, trên chiếc ga giường đó còn nằm một chiếc qυầи ɭóŧ chữ T màu đen nổi bật, tôi cúi đầu nhìn đôi dép lông nhung màu đen trên chân mình, nhìn kỹ mới phát hiện ra đây không phải đôi dép cũ của tôi, đôi dép trên chân tôi rất mới.
Những bức ảnh cưới mà tôi từng bày ở khắp mọi nơi đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là những đóa hoa tươi thắm và những bức ảnh cá nhân tinh xảo, ảnh nghệ thuật của người phụ nữ kia.
Thì ra, bọn họ đã ngọt ngào đến thế rồi.
Thì ra, ánh mắt khinh miệt của người đàn bà kia mang ý này.
Trần Dật Cảnh nhanh tay lẹ mắt vớ lấy chiếc qυầи ɭóŧ, tiện tay ném vào tủ, "Anh nghĩ em sẽ không để ý đâu."
Hình như tôi lại câm lặng, nhìn anh một cái, thật hiếm thấy, tôi lại nhìn thấy sự hoảng loạn trong đáy mắt anh.
Bên ngoài, mẹ Trần gọi tên tôi, tôi quay người bước ra, chân nặng trĩu như đeo quả tạ, đi lại khó khăn.
"Tương Lăng, suýt chút nữa mẹ quên mất, lần trước con chẳng phải nói thích ăn măng khô kho thịt mẹ làm sao, mẹ đặc biệt phơi thêm chút măng khô mới, lát nữa phải ăn thật nhiều đấy nhé. À phải rồi, bát đĩa nhà con đâu?"
"Trên tủ không có sao ạ?" Tôi nhìn một bọc măng khô lớn mà mẹ Trần bày ra, tâm trạng cũng đỡ hơn chút, nhưng tìm mãi trong tủ cũng không thấy một chiếc bát hay đĩa nào.
Tôi nghĩ, chắc là cô ta vứt đi rồi.
Tiếc thật, bộ bát đĩa đó là năm ngoái tôi và Trần Dật Cảnh đi Nhật Bản mua, tốn mấy ngàn tệ đó, tiếc thật.
Trần Dật Cảnh tắm xong nói là muốn dẫn chúng tôi ra ngoài ăn, nhưng mẹ Trần không chịu, chê ngoài hàng đắt đỏ, nhất định bắt tôi và anh ra ngoài mua bát đĩa.
Tôi và Trần Dật Cảnh đã đi siêu thị không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng khoác tay anh, tôi muốn tuyên bố với tất cả những người phụ nữ xung quanh rằng anh là của tôi, bởi vì anh thật sự rất đẹp trai, luôn có người mặt dày dính lấy, còn anh thì im lặng đẩy xe, còn cười tôi như con gấu koala.
Lần này, anh đi bên trái vẫn đẩy xe, tôi đi bên phải, mục đích rõ ràng là hướng đến khu bát đĩa.
"Mua bộ rẻ rẻ thôi, đằng nào cũng vứt đi mà." Tôi nói.
Anh cầm mấy cái đĩa lên, đột nhiên nhìn tôi, có chút áy náy nói, "Bộ ở Nhật Bản không phải cố ý vứt đi đâu, Tiểu Nghiên học nấu cơm lỡ tay làm vỡ đấy."
"Vỡ rồi thì tốt, như thế mới giống chúng ta."
Quên nói bộ bát đĩa đó là đồ đặt làm riêng, là bộ đôi tình nhân, trên đó in tên tôi và Trần Dật Cảnh, còn có mèo Kitty tôi yêu nhất.