Chương 1

Khi bóng hình mối tình đầu của Trần Dật Cảnh quay trở lại, tôi đã tự tay chấm dứt những tháng năm nơm nớp lo sợ, bất an. Tôi sợ cô ấy quay về, tôi sợ anh rời xa tôi, và giờ đây, nỗi sợ ấy đã thành sự thật.

Bốn năm đại học, bốn năm kết hôn, tôi và Trần Dật Cảnh đã cùng nhau đi qua tám năm tươi đẹp nhất của một người phụ nữ.

Anh nói tôi có dáng vẻ giống với người yêu cũ của anh, đặc biệt là đôi mắt, tròn xoe và long lanh như nước. Với tiền đề đó, anh ngỏ ý muốn cùng tôi kết giao, tôi gật đầu đồng ý.

Tôi vẫn luôn biết anh không yêu tôi, vậy nên tôi sợ hãi.

Khi làm xong thủ tục ly hôn với anh và thu dọn hành lý thì trời cũng đã xế chiều. Anh ngỏ ý muốn giúp tôi gọi một công ty chuyển nhà, nhưng tôi lắc đầu. Những thứ tôi muốn mang đi chỉ là vài bộ quần áo và đồ trang điểm.

Anh đứng ở cửa, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng may mắn thay, tôi đã ra tay trước.

"Đừng nói xin lỗi, đó là câu nói vô dụng nhất trên đời." Nói xong, tôi tự cho rằng mình rất kiên cường, xách vali rời đi.

Chẳng mấy ngày sau, tôi lại mất mặt nhập viện. Đau khổ đến tột cùng, tôi chẳng còn chút khẩu vị nào. Tôi lại thuộc tuýp người thiếu máu, dễ bị ngất xỉu.

Khi tỉnh dậy, tôi thấy Trần Dật Cảnh đang túc trực bên giường. Anh đang gọt trái cây, trong lòng tôi vừa mừng vừa kinh.

"Tỉnh rồi à?"

Tôi khẽ gật đầu.

"Không phải nói là có chỗ ở rồi sao? Sao lại ở khách sạn? Cũng may là được dì lao công phát hiện ra, em lại không biết tự lượng sức mình, nhất định phải ăn uống đầy đủ đấy."

Trông anh đặc biệt tươi tắn rạng ngời, tôi như nhìn thấy lại hình dáng của anh mười một năm về trước, thật trẻ trung, thật tràn đầy ánh dương và sức sống. Có lẽ là vì anh đang đắm chìm trong mối tình với người yêu mười một năm trước chăng.

"Tương Lăng, chúng ta đã ly hôn rồi, anh không muốn giữa chúng ta mãi dây dưa không dứt." Đôi môi mỏng của anh khẽ động, ánh dương xuyên qua cửa sổ chiếu lên khuôn mặt nghiêng của anh, làn da trắng nõn lấp lánh, chiếc mũi cao thẳng, đôi mắt đào hoa quyến rũ kia tràn đầy vẻ thờ ơ.

Tôi lại gật đầu, rồi mỉm cười.

Tôi không thốt nên lời, như thể bị câm vậy. Tôi thật sự sợ rằng, chỉ cần tôi hé miệng thôi, thứ chua xót kia sẽ trào dâng từ l*иg ngực, rồi biến thành tiếng khóc nức nở.

Anh cắt táo thành từng miếng nhỏ, xếp vào đĩa, rồi dùng tăm xiên vào, "Đây là lần cuối cùng."

Trần Dật Cảnh là bác sĩ, nên anh có chút mắc bệnh sạch sẽ, ví như việc không ăn vỏ táo. Còn tôi lại là kẻ lười biếng đến tận xương tủy, luôn ôm cả quả táo mà gặm. Lâu dần, anh cũng không thể chịu nổi nữa, sẽ giúp tôi gọt vỏ, cắt miếng rồi đưa cho tôi, sau đó thì dần dà thành thói quen.

Cũng bởi vì anh là bác sĩ, nên tôi nằm ở đây thì anh mới ở bên cạnh, anh làm việc ở đây.

Tôi nhìn những miếng táo thơm ngon kia mà chẳng hề thấy chút ngon miệng nào. Tôi cũng thấy ngoài cửa có một người phụ nữ cao ráo xinh đẹp đang chờ đợi.

Tôi nhắm mắt lại, giả vờ muốn nghỉ ngơi, ra hiệu cho anh đi đi.

Anh bước ra ngoài, qua ô cửa kính nhỏ trên cánh cửa, tôi thấy anh thân mật nhéo má người phụ nữ kia.

Tôi đã từng xem ảnh của người phụ nữ đó, trong một chiếc điện thoại cũ của Trần Dật Cảnh. Đôi mắt của cô ấy thật sự rất giống tôi, điểm khác biệt duy nhất là khuôn mặt. Cô ấy có khuôn mặt chữ V, còn tôi thì có khuôn mặt bầu bĩnh.

Điện thoại trên tủ đầu giường không ngừng reo lên, là mẹ của Trần Dật Cảnh.

"Alo, mẹ ạ." Chúng tôi vẫn chưa nói cho hai bác biết chuyện ly hôn, vì cả hai đều bị cao huyết áp, Trần Dật Cảnh sợ họ bị kích động.

"Tương Lăng à, con và Dật Cảnh đều không có nhà sao, sao bấm chuông mãi mà không thấy ai ra mở cửa vậy?"

Đầu óc tôi trống rỗng, "Mẹ, mẹ nói gì vậy?"

"Mẹ và ba con đi tàu hỏa đến đây, đang ở trước cửa nhà con này? Sao cuối tuần này cả hai đứa đều không có nhà vậy."

Một dự cảm chẳng lành lan tràn vô tận trong lòng tôi, nhưng tôi giả vờ bình tĩnh nói, "Dật Cảnh hôm nay có phẫu thuật, con đang đi dạo phố bên ngoài, bây giờ con về ngay đây, mẹ đợi con một lát, con về nhanh thôi ạ."

Cúp điện thoại, tôi rút kim tiêm, xách túi chạy thục mạng ra ngoài, ở đầu hành lang, Trần Dật Cảnh đang nói chuyện gì đó với một người phụ nữ, cười rất vui vẻ, có lẽ dáng vẻ chạy của tôi quá buồn cười, mấy cô y tá xung quanh đều nhìn tôi.

"Trần Dật Cảnh!"

Anh nhíu mày kéo tôi vào một góc, tránh ánh mắt của người khác, đương nhiên bên cạnh chúng tôi còn có người phụ nữ kia đứng đó.