Chương 9

Hứa Hàng lau một lượt lại thay khăn tiếp tục lau, cứ thế lặp đi lặp lại mấy lần, gương mặt sưng đỏ của cô đào đã tiêu bớt đi nhiều, rồi cô chậm rãi mở mắt.

“Sống rồi, sống lại rồi! Tỉnh rồi!” Mọi người xung quanh vỗ tay trầm trồ kinh ngạc.

Cô đào được Hồng Nương đỡ dậy, xoa xoa thái dương, nghe Hồng Nương khóc lóc kể lể bên tai, mới cảm kích gật đầu với Hứa Hàng: “Đa tạ... đại phu, bệnh này tôi xưa nay vẫn cẩn thận lắm rồi, không ngờ hôm nay... lại bị trúng độc lần nữa.”

Lúc này Hứa Hàng đã đứng dậy, lấy khăn sạch lau tay, thản nhiên nói:

“Cô mắc bệnh sốt cỏ khô¹ khá nặng, nay vào mùa xuân, khó tránh được. Về sau nên sắc thuốc phòng phong, sài hồ, ô mai, ngũ vị tử làm nền, thêm kim ngân hoa, liên kiều, cam thảo, bồ công anh, uống vài thang là ổn.”

Nói xong, ánh mắt cậu lạnh nhạt quét qua ông chủ gánh hát đang thò cổ hóng chuyện một bên, rồi lại quay sang cô đào:

“Nhà thuốc khác không nhận, tiệm Hạc Minh của tôi nhận; đại phu khác không chữa, tiệm Hạc Minh tôi chữa.”

¹ "枯草热" (sốt cỏ khô): thuật ngữ cổ y, tương đương với bệnh dị ứng phấn hoa hoặc sốt theo mùa ngày nay.

Sự việc vừa rồi náo loạn một trận, cuối cùng cũng có người nhận ra, người thanh niên kia chính là đương gia của tiệm thuốc Hạc Minh, trong lòng lại thêm vài phần kính nể.

Mọi người đều hiểu lời cậu vừa nói là đang vả thẳng vào mặt tên ông chủ gánh hát, trong lòng ai nấy đều thầm thấy hả hê.

Tên chủ gánh hát kia bị làm cho mất hết thể diện, xua tay, lầm bầm một câu:

“Cái rạp hát đang yên đang lành, không biết gió ở đâu thổi tới phấn hoa, đúng là xui xẻo!”

Tiểu đồ đứng bên cũng hít hít mũi, phụ họa theo: “Ừm… hình như là hương hoa mẫu đơn thì phải…”

Tan hát.

Rời khỏi rạp hát của Bang Bách Hoa, chiếc xe Ford đỗ ngoài cổng đã đợi đến sốt ruột, bóp còi hai tiếng. Hứa Hàng cụp mắt xuống, kéo cửa xe, ngồi vào.

Vừa mới ngồi vững, eo đã bị Đoạn Diệp Lâm kéo sát lại, ép chặt vào l*иg ngực mình. Giọng anh khàn khàn, đầy dụ hoặc, khẽ thì thầm bên tai Hứa Hàng:

“Đừng quên lời em nói, cho em đi cứu người, còn lại tôi làm chủ.”

Đầu ngón tay Hứa Hàng bấu chặt vào mu bàn tay của Đoạn Diệp Lâm, hồi lâu mới nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Ừm.”

“Tiểu Đồng Quan, hay Kim Yến Đường?”

Hứa Hàng liếc nhìn vào khoang lái, thấy Kiều Tùng ngồi cứng đờ, cứ như ngồi trên đống lửa, chỉ dám nhìn thẳng phía trước, giả vờ như mình là kẻ điếc.

“…Tiểu Đồng Quan.”

Thực ra Hứa Hàng không phải đang nhìn Kiều Tùng, mà là nhìn vào gương chiếu hậu. Trong gương phản chiếu hình ảnh trước cổng Bang Bách Hoa, Cố Phương Phi đang đứng đó, vẻ mặt ngẩn ngơ, dõi theo chiếc xe của họ càng lúc càng đi xa.

Buổi tối hôm đó.

Đoạn Diệp Lâm gần như khiến Hứa Hàng bị giày vò đến mức ngất đi, vừa thô bạo vừa mạnh mẽ. Hứa Hàng thậm chí còn cắn rách một lỗ trên ga trải giường.

Đến nửa đêm, khi bị ép sát vào bệ cửa sổ, Hứa Hàng nhìn ra ngoài, thấy ánh đèn từ nhà máy thuốc lá đối diện le lói. Bóng đèn ấy dường như đã cũ kỹ, lúc sáng lúc tắt. Giữa cơn sóng triều mãnh liệt mà Đoạn Diệp Lâm mang đến, Hứa Hàng cảm thấy mình giống hệt ngọn đèn ấy — khi sáng khi tắt, lúc còn lúc mất.

Mười ngón tay bấu chặt lấy bệ cửa sổ, mồ hôi trên trán nhỏ giọt tí tách, sống lưng căng chặt như một cây cung đang kéo hết cỡ. Trên làn da trắng mịn, từng giọt mồ hôi từ cơ thể Đoạn Diệp Lâm nhỏ xuống, men theo sống lưng cong cong mà trượt xuống khe mông, rồi biến mất.

Cuối cùng, ngọn đèn kia cũng tắt hẳn. Hứa Hàng cảm thấy mình cũng đã đến giới hạn, khẽ nhắm mắt lại, thϊếp đi.

Đoạn Diệp Lâm cảm nhận được người trong lòng mình mềm nhũn, nhanh tay bế thốc cậu lên, quả nhiên là đã ngất đi rồi. Anh khẽ thở dài một tiếng, ôm Hứa Hàng đi vào phòng tắm.

Sau mỗi lần ân ái đều phải tắm rửa sạch sẽ, đó là thói quen của Đoạn Diệp Lâm.

Bởi anh biết Hứa Hàng luôn muốn rửa sạch chính mình, chỉ là chưa bao giờ mở miệng nói ra, lúc nào cũng chờ anh đi rồi mới vội vàng lao vào phòng tắm. Cho nên, anh dứt khoát không ngại phiền mà làm thay, bất kể có mệt hay muộn tới đâu.

Trong dòng nước ấm áp, anh tỉ mỉ tẩy rửa từng tấc da thịt trên người Hứa Hàng, nhưng càng rửa sạch thì lại càng muốn làm bẩn thêm lần nữa.

Giống như bốn năm trước, anh đem mảnh đất đẹp nhất thành Hạ Châu tặng cho Kim Hồng Xương, rồi nói: Hứa Hàng là người của tôi, ai cũng không được động vào.

Đó là lần đầu tiên trong đời Đoạn Diệp Lâm đường hoàng lấy công làm tư. Sau này, vì Hứa Hàng, anh gϊếŧ luôn cả Kim Hồng Xương — cũng là lần đầu tiên anh tùy tiện dùng đến quyền sinh sát.

Anh khẽ hôn lên mái tóc ướt đẫm của Hứa Hàng, trong lòng thầm thở dài:

Đúng như trong Tây Sương Ký từng viết — kiếp trước là oan gia, kiếp này lại gặp nhau.