Sự giằng co này, ngay từ khi bắt đầu, đã là một cuộc chơi không công bằng.
Hứa Hàng vừa là tự nguyện ở lại bên cạnh Đoạn Diệp Lâm, cũng vừa là bị ép buộc phải ở lại.
Năm mười một tuổi, gia đình tan nát, cậu từ Thục Thành trèo đèo lội suối đến nhà cậu ruột nương nhờ, sống cảnh gửi thân nơi người khác suốt bảy năm ròng.
Trong Kim Yến Đường có một khu vườn rất đẹp, tên là Ỷ Viên. Khi còn nhỏ, mẹ Hứa Hàng thường kể cho cậu nghe về những câu chuyện thuở bé bà từng chơi đùa trong Ỷ Viên, kể đến mức khiến cậu luôn tưởng tượng về nó. Thế nhưng đến khi thực sự chuyển vào ở trong Kim Yến Đường, ở trong Ỷ Viên, cậu mới nhận ra — đẹp thì có đẹp đấy, nhưng chỉ là đẹp bề ngoài, bên trong mục nát hôi thối.
Càng đẹp, càng bẩn thỉu.
Gặp Đoạn Diệp Lâm là ở trong Ỷ Viên. Anh là khách quý do Kim Hồng Xương mời tới. Mỗi lần trong nhà có khách quý, Kim Hồng Xương đều sẽ gọi Hứa Hàng ra chào hỏi một lượt.
Hôm ấy cậu ngủ quên, suýt nữa trễ giờ, quần áo còn chưa mặc chỉnh tề, dưới chân hấp tấp, sợ trượt chân vì sỏi đá liền cúi đầu chạy vội, giẫm nát một vạt hoa thược dược, hương thơm ngào ngạt bám đầy người — và cứ như thế, cậu đâm sầm vào lòng Đoạn Diệp Lâm.
"Thơm thật…"
Đoạn Diệp Lâm nói thật ra là mùi của hoa thược dược.
Nhưng Hứa Hàng lúc ấy vừa tròn mười tám tuổi, ghét nhất là người khác dùng những lời lẽ như mô tả đàn bà để nói về cậu. Thế là cậu hung hăng giẫm mạnh lên chân Đoạn Diệp Lâm, đẩy anh ra, phẫn nộ nhổ một bãi nước bọt, đầy vẻ khinh ghét.
Đoạn Diệp Lâm, từ trước đến nay chưa từng được ai "đón tiếp" kiểu như vậy, sững người trong giây lát rồi đưa tay định giữ lại Hứa Hàng đang toan bỏ chạy. Nhưng ngón tay vừa chạm nhẹ vào tà áo bay lên kia, người đã trơn như cá, thoắt cái biến mất.
Ỷ Viên, hoa thược dược, quả nhiên vừa đậm vừa hắc đến ngạt thở.
Đến lúc vào tiền sảnh dự tiệc rượu, dù cách nhau hai bàn tiệc, Hứa Hàng vẫn cảm nhận được ánh mắt Đoạn Diệp Lâm luôn dán chặt lên người mình, không rời một khắc. Ánh nhìn đó trần trụi, đơn giản, đầy chiếm hữu — tựa như cậu từ đầu đến chân đều không còn gì che đậy.
Cậu cảm nhận được, tất nhiên cậu ruột cậu — Kim Hồng Xương — cũng cảm nhận được.
Hôm sau, Kim Hồng Xương dùng giọng điệu như thể ông trời thương xót, thậm chí vui mừng khôn xiết mà nói với Hứa Hàng: "Tao nuôi mày mấy năm nay, đây chính là giá trị lớn nhất của mày đấy!"
Bị nhét lên xe đưa đến Tiểu Đồng Quan, suốt dọc đường Hứa Hàng đã nghĩ đến vô số lần nhảy khỏi xe để trốn. Nhưng cậu biết, dù có nhảy khỏi xe cũng không thoát được con đường này, mà dù có ra khỏi đường cũng không thoát được khỏi thành này.
Tiểu Đồng Quan, Đồng Tước Đài, "Đồng Tước xuân thâm tỏa Nhị Kiều".
Khi Đoạn Diệp Lâm thấy Hứa Hàng bước vào, anh vỗ vỗ lên chỗ ngồi bên cạnh mình: "Ngồi đi."
Hứa Hàng từ từ bước tới, đầu cúi thấp, vẻ mặt âm u.
Thế rồi, ngay lúc đến gần Đoạn Diệp Lâm, cậu đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe sáng, rút ra một lưỡi dao lam giấu trong tay áo, thẳng tay rạch tới cổ họng anh!
Sát ý non nớt, non nớt đến mức khiến người ta phải thở dài.
Đoạn Diệp Lâm dường như không hề bất ngờ, mắt khẽ nâng lên, một tay nắm chặt lấy cổ tay người kia, bẻ một cái, lưỡi dao rơi xuống, sau đó siết chặt cánh tay người kia, vặn một cái, ép xuống ghế sofa.
"Tôi biết ngay mà, cậu không phải loại ngoan ngoãn. Nếu không dày vò cậu một chút, cậu sẽ không cam tâm."
Hứa Hàng mười tám tuổi không đấu lại Đoạn Diệp Lâm ba mươi mốt tuổi, từ thân phận địa vị đến sức lực, đều không bằng.
Đoạn Diệp Lâm bóp cằm Hứa Hàng, nhìn thấy trong ánh mắt hắn từ vẻ lạnh nhạt nứt ra một tia phẫn nộ, điều này khiến Đoạn Diệp Lâm cảm thấy thú vị: "Tôi chỉ dùng một câu nói, cậu của cậu liền lập tức đưa cậu đến đây, tay yếu như vậy, bị hạ thuốc rồi đúng không?"
Tay Hứa Hàng hơi run rẩy, cậu nằm ngửa nhìn Đoạn Diệp Lâm, trong lòng đã chém anh thành ngàn vạn mảnh.
"Cậu có tin vào số mệnh không?" Đoạn Diệp Lâm từ từ đứng thẳng dậy, chậm rãi cởϊ qυầи áo, từ áo khoác đến áo sơ mi. "Ngày hôm đó có ba buổi tiệc, tôi lại chọn đến Kim gia; nhiều khu vườn như vậy, tôi lại chọn vào Ỷ Viên; trên đường có nhiều người như vậy, chính là cậu đâm vào lòng tôi. Hứa Hàng, cậu dù không cam tâm, cũng phải chấp nhận."
"Đừng đem cái ham muốn sắc dục hạ lưu của anh, nói thành vẻ đạo mạo như vậy!" Đây là câu đầu tiên Hứa Hàng mở miệng nói.
Đoạn Diệp Lâm nhẹ nhàng vỗ mặt cậu, dùng ngón tay cái vuốt ve môi dưới của cậu: "Cậu nên may mắn, người cậu gặp là tôi."
"Anh? Anh cũng ghê tởm như đám đầu óc bã đậu kia."
"Vậy thì cũng hết cách..." Đoạn Diệp Lâm nhìn chằm chằm vào môi răng và đầu lưỡi ẩn hiện bên trong của hắn, liếʍ môi dưới của mình, lý trí đã dần tan biến. "Bây giờ, tôi chỉ muốn lấy một cái khóa, khóa cậu lại ở Tiểu Đồng Quan."
Hứa Hàng há miệng cắn ngón tay cái của Đoạn Diệp Lâm, dùng sức cắn mạnh, máu lập tức chảy ra! Máu chảy ra, chảy vào miệng Hứa Hàng, vị mặn xộc lên mũi, rồi trượt xuống khóe miệng cậu, Đoạn Diệp Lâm đau đớn rút tay về, cậu liền nghiêng đầu nhổ một ngụm máu, hung hăng nhìn chằm chằm Đoạn Diệp Lâm.
Lau sơ qua tay vào quần áo, Đoạn Diệp Lâm kéo vạt áo Hứa Hàng, cười như không cười: "Lát nữa nếu cậu vẫn còn sức lực cắn tôi, tôu sẽ mặc kệ cậu gϊếŧ đủ."
Giây tiếp theo, Hứa Hàng đã bị bế ngang lên, đặt xuống giường phòng nghỉ.
Ngày hôm đó là ngày khó quên nhất trong đời Hứa Hàng, cậu hiếm khi thất thanh la hét, nhưng chỉ cần cậu mở miệng, liền rơi vào sự đòi hỏi điên cuồng của Đoạn Diệp Lâm.
Anh đáng sợ đến gần và chiếm hữu, giống như một cơn bão, muốn làm xáo trộn tất cả mọi thứ trước đây của Hứa Hàng, san bằng tất cả. Đoạn Diệp Lâm càng cảm thấy Hứa Hàng không thể chấp nhận, anh càng làm hăng say hơn.
Hứa Hàng một mặt chống cự sự xâm nhập của Đoạn Diệp Lâm, một mặt lại thở dài sâu sắc vì sự bất lực của mình. Đoạn Diệp Lâm, đem nhiệt tình của anh cắm rễ dưới mảnh đất băng giá của Hứa Hàng, vậy mà lại sinh ra vết nứt, mảnh đất từ chối sinh cơ bị buộc phải mềm mại.
Âm thanh va chạm là một sự tra tấn đối với tai, cũng là sự chói lọi đối với tâm hồn. Cơn mưa xuân cuối cùng rơi xuống đất, nơi đã hoang phế quá lâu, không khỏi run rẩy thảm thiết.
Giống như Đoạn Diệp Lâm nói, Hứa Hàng từ từ ngất đi, đến khi tỉnh lại, cũng không còn sức lực cắn anh một cái.
Nhưng điều khiến Đoạn Diệp Lâm ngạc nhiên là, từ đầu đến cuối, dù cắn rách cả lưỡi, Hứa Hàng cũng không rơi một giọt nước mắt.
Không chỉ vậy, trong bốn năm sau đó, Đoạn Diệp Lâm dù có điên cuồng và bá đạo đến đâu, thậm chí là hoan ái trong cơn tức giận, Hứa Hàng có cầu xin, có yếu thế, có từ bỏ, nhưng tuyệt nhiên không hề khóc.