Chương 4

Tại lãnh sự quán Anh, Lãnh sự James và Đoạn Diệp Lâm gần như đang đấu khẩu gay gắt, khiến các hội trưởng thương hội hai bên chỉ biết nhìn nhau không nói nên lời.

Thành Hạ Châu chỉ có ba bến cảng lớn, người nước ngoài muốn buôn bán ở đây đều phải dựa vào ba thương hội này. Chỉ là mấy năm trước, họ thường lợi dụng quốc tịch nước ngoài để tránh nhiều cuộc kiểm tra, vì vậy một số kẻ có tâm địa gian trá đã làm ra không ít chuyện mờ ám.

Nhưng từ khi rơi vào tay Đoạn Diệp Lâm, hễ phát hiện chút gì khả nghi là tuyệt đối không tha.

James tức giận nói: "Ngài Đọan, tàu của nước Anh chúng tôi từ trước tới nay chưa từng bị phát hiện có vấn đề, yêu cầu của ngài lần này chúng tôi không thể chấp nhận!"

Đoạn Diệp Lâm bắt chéo chân, giọng nhàn nhã: "Hôm nay tôi đến đây không phải để xin ông đồng ý, mà là để thông báo. Từ nay trở đi, ba bến cảng lớn, bất kể tàu lớn tàu nhỏ vào đây đều phải kiểm tra, treo cờ nước nào cũng không có ngoại lệ. Trước đây không tra ra chuyện gì là chuyện trước đây, còn sau này mà bị phát hiện, thì đừng trách tôi không khách sáo."

Hội trưởng Thương hội Bằng Vận, Cố Nhạc Thiện, liền đặt chén trà xuống, nheo mắt làm trung gian hòa giải: "Ý tôi là, Tư lệnh Đoạn chẳng qua muốn lập một quy củ mới, chúng ta cũng không thể không nghe. Ngài James cảm thấy nước mình bị xem thường, điều đó cũng có thể hiểu được. Hay là mỗi bên lùi một bước, đối với tàu của lãnh sự quán Anh, thì định kỳ kiểm tra – như vậy một là có thể để Tư lệnh Đọan có câu trả lời, hai là ngài James cũng có thể báo cáo với chính phủ các ngài. Mọi người thấy sao?"

James nghe phiên dịch xong, sắc mặt dịu đi phần nào, trầm ngâm cúi đầu suy nghĩ: "Như vậy cũng không phải là không thể chấp nhận…"

"Không thể chấp nhận." Đọan Diệp Lâm khóe môi cong lên, ánh mắt quét qua khiến mấy tay cáo già trong thương hội lạnh sống lưng. "Tôi đã nói, không có ngoại lệ. Chỉ cần cập cảng Hạ Châu, cho dù là một chiếc thuyền giấy, cũng phải lật lên kiểm tra!"

"Anh… Tôi sẽ gọi điện cho Tổng tham mưu trưởng của các anh, báo cáo lên Tổng thống các anh! Đây là sự phân biệt đối xử với Đế quốc Đại Anh chúng tôi! Bến cảng này chúng tôi đã có quyền ra vào suốt bốn năm rồi, lẽ ra cũng nên coi như là của chúng tôi!"

Phụp một tiếng, gót giày dày nện mạnh xuống đất, Đoạn Diệp Lâm thu lại nụ cười trên mặt, tay khẽ chỉnh lại vành mũ quân đội: "Dùng được bốn năm đã dám nói là của mình? Hừ…"

Anh đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống James: "Ông đây giẫm lên thành Hạ Châu này ba mươi lăm năm rồi, còn chưa dám nói là của mình, mày tính là cái thá gì?"

Nói xong quay người rời đi, vừa đi vừa ném lại một câu: "Từ mai cứ làm theo như vậy! Ai không nghe, xử theo tội gây nguy hại an ninh – bắn!"

Trong phòng họp lãnh sự quán, James tức đến mức râu gần như dựng đứng, các hội trưởng thương hội thì thì thầm bàn tán, tìm cách đối phó về sau.

Chỉ có Cố Nhạc Thiện vừa vuốt cằm, vừa nhìn theo hướng Đoạn Diệp Lâm rời đi mà trầm ngâm, khóe môi còn lộ ra nụ cười như có như không, đầy vẻ tán thưởng. Sau đó ông ngoắc tay, trợ lý bên cạnh lập tức cúi người xuống, ông liền ghé tai nói mấy câu.

Chưa đầy một lúc sau, một tấm thiệp mời đã được đưa tới án thư ở Tiểu Đồng Quan.

Tấm thiệp vốn mang thiện ý, nói là rạp hát phía Nam thành Hạ Châu có một gánh hát từ Bang Bách Hoa mới đến, đang diễn vở kịch Chiết Giang, muốn mời Tư lệnh ngày mai tới xem vở Tây Sương Ký.

Nhưng người cùng đi xem kịch lại rất đặc biệt – chính là thiên kim của Hội Bằng Vận, Cố Phương Phỉ.

Thế này thì còn gì là mời xem Tây Sương Ký nữa – rõ ràng là muốn bày một màn Tây Sương Ký thật sự rồi!

"Cố hội trưởng này cũng biết nịnh bợ thật." Kiều Tùng liếc một cái rồi nói. "Xem chừng là muốn ghép đôi rồi đây. Tư lệnh, có cần tôi từ chối giúp không?"

Đoạn Diệp Lâm vuốt nhè nhẹ lên hoa văn chìm trên thiệp mời, chợt nhớ tới tiểu quỷ lạnh như băng ở nhà mình, càng nghĩ càng thấy thú vị, liền ném thiệp vào lòng Kiều Tùng: "Nói với họ, tôi đi."

"Hả?"

"Cậu làm thêm một tấm thiệp giống y hệt, mang đến Kim Yến Đường, nói là tôi bảo cậu ấy đi cùng."

Kiều Tùng cầm tấm thiệp, do dự hỏi:

"Nếu Hứa thiếu nói… không đi thì sao ạ?"

Đoạn Diệp Lâm trầm mặc một lát, ánh mắt khiến Kiều Tùng cúi đầu, sau đó khẽ cười: "Vậy thì cậu nói với cậu ấy, mời còn không chịu ra cửa, sau này có muốn tôi cho ra cũng đừng mơ."

Nói thật lòng, bảo Kiều Tùng làm người đưa thư giữa hai người này, thà kêu hắn lên núi đánh thổ phỉ còn hơn.

Lái xe đến Kim Yến Đường, vừa hay Hứa Hàng cũng vừa mới về. Khi Kiều Tùng vào sảnh trước thì thấy Hứa Hàng đang ăn cơm, trước mặt chỉ có hai món một canh – rau xào, bánh thanh minh và canh đậu hũ.

Kiều Tùng đặt thiệp mời xuống, không nhịn được lỡ miệng: "Ủa? Tư lệnh chẳng phải nói cậu không ăn bánh thanh minh sao…"

Vừa nói xong hắn đã hối hận ngay.

Bởi vì Hứa Hàng ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo như đóng băng chiếu thẳng về phía hắn. Lúc đó Kiều Tùng mới chợt hiểu – cậu chủ này nào phải không ăn bánh thanh minh, mà là không ăn bánh thanh minh do Tư lệnh tự tay gửi đến!

Hứa Hàng nhẹ nhàng nói: "Phó quan Kiều, anh tính đi mách lẻo à?"

Giọng điệu thản nhiên như không, nhưng lại mang theo sự thách thức không chút sợ hãi.

Kiều Tùng nhìn thấy vẻ mặt kia của cậu, liền không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp Hứa Hàng. Khi đó cậu giống như một món quà được Kim Hồng Xương đích thân đưa tới bên cạnh Đoạn Diệp Lâm, mà chính hắn là người lái xe đưa cậu đến.

Trên suốt chặng đường, cậu vẫn giữ nguyên biểu cảm như thế – không có niềm vui sướиɠ khi được leo lên cành cao trong mắt người đời, cũng không có oán hận hay nhục nhã vì bị ép buộc.

Cậu chỉ hơi ngẩng mắt lên một chút khi nhìn thấy cánh cổng uy nghiêm của Tiểu Đồng Quan, giọng khẽ khàng mang theo chút thở dài và không cam lòng: "Hóa ra là nơi này sao?"

Giống như bây giờ, rõ ràng chỉ cần Kiều Tùng về lắm lời một câu, mấy ngày tới Hứa Hàng chắc chắn sẽ không dễ chịu. Thế nhưng cậu vẫn bình tĩnh ung dung như thể chẳng có gì phải sợ.

Kiều Tùng lắc đầu, rồi nói: "Tôi chỉ đến đưa thiệp mời thôi, những chuyện khác… tôi đều không thấy gì hết. Cậu chủ Hứa nghỉ ngơi nhé, tôi về báo lại với Tư lệnh đây!"

Hứa Hàng nhìn theo bóng lưng Kiều Tùng rời đi, lại nhìn đống bánh thanh minh xanh mướt cùng tấm thiệp đỏ rực trên bàn, khẽ đưa tay lên đỡ trán.

Đoạn Diệp Lâm à Đoạn Diệp Lâm, người này… suốt bốn năm qua vẫn làm cùng một chuyện.

Thế mà, thế mà Hứa Hàng cậu… lại không làm gì được anh cả.