Hiệu thuốc đúng thật là náo nhiệt hiếm thấy trong suốt cả năm. Trong tiệm có một người phụ nữ ôm đứa con trai tầm sáu bảy tuổi đang khóc lóc thảm thiết, vừa khóc vừa đấm ngực. Bên cạnh là một người đàn ông, có vẻ là chồng của bà ta, đang túm lấy một thanh niên mặc âu phục trắng, trông như vừa du học về nước.
Thanh niên kia nhìn qua thì vô cùng phiền chán, còn người đàn ông kia thì bám chặt lấy anh ta, sợ anh ta bỏ chạy.
Người làm trong tiệm thấy Hứa Hàng đến, vội vàng chạy ra đón: "Cậu chủ, may mà ngài tới rồi, ngài xem cái chuyện gì thế này... ồn ào đến mức không buôn bán nổi!"
"Chuyện gì xảy ra?"
Người làm hạ giọng kể lại từ từ. Thì ra ba người nhà này sáng nay đi đến miếu Thành Hoàng dâng hương, trước cổng miếu mua cái bánh Thanh Minh cho đứa nhỏ ăn. Thằng bé ăn vội quá, nghẹn ngay tại chỗ, nuốt không được, nhả cũng không xong, liền ngã lăn ra.
Hai vợ chồng hoảng loạn, lay đứa trẻ mãi không được, mắt thằng bé đã trợn trắng, sắp không xong thì từ trong đám đông mới có thanh niên này bước ra.
Thanh niên chỉ liếc một cái rồi nói phải mở thông đường thở mới cứu được. Nhưng từ miếu đến bệnh viện hay hiệu thuốc đều quá xa, sợ không kịp. Hai vợ chồng nghe xong lập tức quỳ xuống cầu xin anh ta giúp. Thanh niên nói mình không phải bác sĩ chính quy, tay cũng không sạch sẽ, không dám chữa.
Nhưng cuối cùng nhìn hai người khóc lóc dập đầu quá đáng thương, đành rút cây bút máy ra đâm vào ngực đứa nhỏ để mở đường thở, rồi đưa nó đến hiệu thuốc Hạc Minh, thằng bé mới từ từ thở lại được.
Nhưng chuyện khôi hài là, đứa nhỏ được cứu rồi thì hai vợ chồng lại bám chặt lấy thanh niên không cho đi, nhất định đòi anh ta phải trả tiền chữa trị vết thương ở ngực. Họ nói lỡ mà có chuyện gì thì còn có chỗ để truy cứu trách nhiệm.
Lúc này, người phụ nữ kia lại kêu gào:
"Trời ơi con trai tôi đang yên đang lành, chỉ là ăn bánh hơi vội, giờ thì bị đâm một lỗ máu ngay ngực! Đây là gϊếŧ người đấy!"
Thanh niên kia rõ ràng đã tức đến mức cười ngược, gương mặt lộ rõ vẻ khinh thường, chẳng buồn tranh luận với hạng người thế này. Những người khác trong tiệm cũng thì thầm bàn tán, ánh mắt đầy khinh bỉ với vợ chồng kia.
Hứa Hàng lạnh lùng nhìn một lúc, cuối cùng mới lên tiếng: "Đuổi ra ngoài."
Giọng cậu không to, nhưng mang theo một loại khí chất khiến người ta lạnh sống lưng, như dòng suối chưa tan băng – mát lạnh và cứng rắn. Đám người làm trong tiệm ngẩn người, tưởng mình nghe nhầm, Hứa Hàng liền chỉ thẳng vào đôi vợ chồng ôm đứa trẻ, lặp lại một lần nữa:
"Đuổi họ ra ngoài, tiền cũng miễn thu. Những thứ đã dùng cho họ – bông gạc, kéo, hay cao dán – dính vào người họ thì cùng vứt hết. Hiệu thuốc Hạc Minh của tôi không nhận loại bệnh nhân như thế này."
"Rõ!" Đám người làm vốn đã thấy ngứa mắt từ lâu, chỉ là vì danh tiếng hiệu thuốc nên không dám hành động. Nay cậu chủ đã lên tiếng, bọn họ liền nhanh chóng ra tay.
Sắc mặt vợ chồng kia lập tức thay đổi, người phụ nữ càng nằm bò xuống đất gào lớn: "Sắp chết rồi! Hiệu thuốc còn có chuyện thấy chết không cứu!"
Một người làm nghe vậy liền không khách sáo, túm lấy bà ta kéo ra cửa, chỉ vào tấm bảng treo trước cửa tiệm mà cười khẩy: "Không phải thấy chết không cứu, tiệm chúng tôi có "Ba Không Cứu"!"
Hai vợ chồng nghe thấy thì trố mắt nhìn, nhưng nhìn mãi vẫn mù mờ như trong sương, thì ra là mù chữ.
Lúc này, Hứa Hàng chậm rãi đọc lên:
"Gian da^ʍ cướp bóc không cứu, hút thuốc rượu chè không cứu, vong ân phụ nghĩa không cứu. Câu cuối này, chính là nói về hạng người như các người."
"Nghe rõ chưa? Nghe rõ rồi thì mau cút đi, biết đây là nơi nào không hả!"
Đám người làm vừa đẩy vừa kéo, lập tức tống họ ra ngoài.
Hai vợ chồng vẫn còn muốn đứng trước cửa gây sự, thậm chí còn đòi đập đầu vào cửa. Quản lý tiệm không thể chịu nổi nữa, xông ra, trừng mắt, cằm nhếch lên, giọng dữ tợn quát lớn: "Đồ không biết điều! Nói cho biết, đến cả Tư lệnh đến hiệu thuốc chúng tôi còn không dám lớn tiếng, các người muốn to hơn cả Tư lệnh chắc? Còn làm loạn nữa, tôi gọi lính tới trị cho một trận!"
Vừa nghe đến hai chữ "quân quan", cả nhà kia như bị ai bóp chặt cổ, mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau một hồi, cuối cùng vẫn không cam lòng mà lủi thủi bỏ đi.
Quay lại hiệu thuốc, Hứa Hàng xử lý xong chuyện, liền một mình quay lại quầy xem sổ sách ngày hôm qua. Lúc này, thanh niên kia bước tới, đưa tay ra:
"Cảm ơn cậu đã giúp đỡ. Tôi tên là Viên Dã, vừa mới về nước đã gặp phải chuyện thế này, cũng coi như một loại kỳ ngộ rồi, thật sự cảm ơn cậu."
Hứa Hàng nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy – ngón tay thon dài, không có nhiều vết chai, chẳng giống bàn tay của người hay chữa bệnh. Cậu không bắt tay lại, chỉ thản nhiên nói: "Không cần cảm ơn, tôi không phải giúp anh, tôi chỉ ghét có người gây ồn ào trong tiệm."
Viên Dã vẫn giữ nguyên tư thế chìa tay: "Nhưng dù sao cậu cũng đã giúp tôi rồi, tôi coi cậu là bạn nhé… À, xin lỗi, có hơi đường đột rồi."
Chắc là thói quen sau khi du học trở về. Hứa Hàng cuối cùng cũng đưa tay ra, nhưng chỉ chạm nhẹ đến khớp ngón tay đầu tiên, như chuồn chuồn lướt nước rồi rút về ngay: "Trong nước không giống như ở nước ngoài, thời thế loạn lạc, không phải lần nào anh cũng có thể dễ dàng thoát thân thế đâu."
"Ừm… có thể vậy, nhưng lần sau nếu gặp chuyện như vậy, tôi vẫn sẽ ra tay." Viên Dã mỉm cười, không hề có chút giận dữ hay oán trách nào sau khi bị người ta quay sang trách ngược, một tấm lòng thuần khiết thật hiếm có.
Hiệu thuốc Hạc Minh sau một hồi ồn ào, cũng dần trở lại yên tĩnh, khói lửa nơi trần thế cuốn trôi mọi dư âm.
Nhưng tại khu tô giới, trong lãnh sự quán Anh – mùi thuốc súng nơi đó lại chẳng dễ chịu như thế.