Chương 22

Những ngày sau đó cứ lặng lẽ trôi qua. Vài hôm sau, quản gia phủ Đô đốc hấp tấp chạy tới tiệm thuốc Hạc Minh, đích danh gọi Hứa Hàng vào phủ.

Hứa Hàng mang theo hộp thuốc, vội vã đến phủ Đô đốc.

Nhưng người gặp chuyện trong phủ không phải là Uông Vinh Hỏa, mà là một tiểu thϊếp mới được nạp vào không lâu. Người này chỉ mới vào phủ vài ngày, dung mạo như hoa như ngọc, vốn là một cô gái đánh đàn tỳ bà ở tửu lâu phía đông thành – tên là Nguyễn Tiểu Điệp. Uông Vinh Hỏa tình cờ đi ngang qua, vừa thấy cô đã cưỡng ép bắt về phủ nuôi dưỡng.

Tuy nhiên, cô gái tỳ bà này lại rất có cốt khí, ba ngày hai lượt đòi tự vẫn – khi thì đập đầu vào tường, khi thì treo cổ, sống chết không chịu khuất phục. Uông Vinh Hỏa có lẽ thật sự mê đắm nhan sắc xinh đẹp của Nguyễn Tiểu Điệp nên lần nào cũng cứu về, còn dặn dò người hầu phải canh giữ cẩn thận.

Thế nhưng, người đã quyết tìm cái chết thì kiểu gì cũng tìm được cách. Sáng nay, nhân lúc mọi người sơ ý, Nguyễn Tiểu Điệp uống một bát lớn canh phụ tử*. Giờ đây tay chân lạnh toát, mặt mày tái xanh.

(*Phụ tử: một loại thảo dược có độc, cần xử lý đặc biệt mới dùng được.)

Hứa Hàng vừa tới, lập tức được mời vào phòng của Nguyễn Tiểu Điệp. Uông Vinh Hỏa đang đứng bên giường, hai tay chắp sau lưng đi qua đi lại, trán toát đầy mồ hôi. Vừa thấy Hứa Hàng liền gấp gáp nói:

“Mau! Mau xem còn cứu được không! Nếu cứu được, sau này ở Hạ Châu, ta đảm bảo cậu cả đời phú quý!”

Hứa Hàng tiến lên bắt mạch sơ qua, rồi hỏi: “Uống từ lúc nào?”

“Chừng một nén hương trước.”

“Trong bếp có canh đậu xanh không?”

“Canh đậu xanh?” Nha hoàn bên cạnh tên Xuân Hạnh mở to mắt.

“Tôi hỏi là có hay không?” Hứa Hàng vừa nói vừa dùng kim vàng phong tỏa huyệt tâm mạch của Nguyễn Tiểu Điệp.

Xuân Hạnh vội gật đầu: “Có, có ạ. Hôm nay bà bếp vừa nấu một nồi.”

“Mau bưng một bát lớn tới đây!”

Hứa Hàng vừa dứt lời, Xuân Hạnh đã vội vã chạy đi. Chỉ chốc lát sau, cô ta bê một bát lớn quay lại. Hứa Hàng nhận lấy, nói với Uông Vinh Hỏa: “Đô đốc, làm phiền ngài đỡ phu nhân dậy.”

Uông Vinh Hỏa nghe vậy, lập tức bước lên đỡ Nguyễn Tiểu Điệp dựa vào lòng mình. Hứa Hàng bóp cằm cô, hơi dùng lực ép môi cô hé mở, sau đó đổ bát canh đậu xanh vào miệng. Tay còn vỗ nhẹ ngực giúp cô thuận khí, bắt cô phải nuốt xuống.

Nguyễn Tiểu Điệp dù hôn mê vẫn bị ép uống không ít. Một phần chưa kịp nuốt thì trào ra từ khóe miệng.

Đợi đến khi đổ xong cả bát, Hứa Hàng vỗ mạnh vài cái vào ngực cô. Nguyễn Tiểu Điệp bỗng “ọe” một tiếng, cả người nghiêng sang một bên, nôn hết những thứ vừa uống ra.

Xuân Hạnh nhanh tay đưa chậu hứng lấy, tất cả chất nôn đều vào đó.

Sau khi nôn gần hết, Hứa Hàng lại đổ tiếp một bát canh đậu xanh nữa, lần này không ép nôn mà để cô từ từ tiêu hóa.

Lúc này, Uông Vinh Hỏa nhìn lại, thấy sắc mặt Nguyễn Tiểu Điệp đã tốt hơn một chút, l*иg ngực phập phồng dữ dội, người vẫn còn lơ mơ, nhưng không còn nguy hiểm đến tính mạng.

Ông ta thở phào nhẹ nhõm, giúp Nguyễn Tiểu Điệp thuận khí, rồi đặt cô nằm xuống giường: “Đúng là một phen hú vía…” Sau đó quay sang hỏi Hứa Hàng:

“Vậy là không sao nữa rồi?”

Lúc này Hứa Hàng mới bắt mạch kỹ lưỡng: “Không còn gì nghiêm trọng, nhưng vẫn còn lưu lại chút độc. Tôi sẽ tiếp tục châm cứu, kê thêm vài thang thuốc, uống đúng giờ là ổn.”

“Vậy thì tốt rồi, tốt rồi. Tiên sinh đúng là thủ pháp thần kỳ, không tệ, không tệ.”

Uông Vinh Hỏa bắt đầu có chút coi trọng Hứa Hàng.

Trên gương mặt Hứa Hàng không có lấy một chút vui vẻ hay hân hoan, chỉ chăm chú khử trùng kim châm, nói: “Thời gian châm cứu sẽ hơi lâu, tôi cần an tĩnh. Đô đốc có thể cho mọi người ra ngoài chứ?”

Uông Vinh Hỏa phất tay một cái, lập tức đuổi sạch mọi người ra ngoài, lại nói:

“Được, được! Tiên sinh cứ từ từ. Ta sẽ ra tiền sảnh chuẩn bị rượu ngon và món ngon để tỏ lòng cảm tạ.”

Một đám người lục tục rút khỏi phòng.

Cánh cửa phòng bằng gỗ đàn đỏ khép lại. Đợi tiếng bước chân xa dần, Hứa Hàng mới dùng kim châm đâm vào nhân trung của Nguyễn Tiểu Điệp. Cơ thể nhỏ nhắn của cô khẽ run lên, chân mày nhíu lại, cổ họng phát ra tiếng rên khẽ khàn khàn, rồi từ từ mở mắt.

Đôi mắt cô là mắt phượng rất đẹp, chỉ là lúc này không còn thần thái.

Ban đầu cô nhìn lên trần giường trong mơ hồ, rồi cảm giác dần trở lại, cô đưa tay lên xem một lúc, biết mình vẫn còn sống, lập tức òa lên khóc đầy tuyệt vọng.

Đang vùi mặt khóc, cô nghe thấy một giọng nam trong trẻo vang lên:

“Thân thể cô còn yếu, khóc như vậy sẽ làm hại đến sức khỏe.”

Nguyễn Tiểu Điệp nghiêng mặt nhìn, thấy đầu giường có một nam nhân đang ngồi, sợ đến mức khẽ tránh đi. Đến khi nhìn rõ cây kim châm trong tay người ấy và hộp thuốc dưới chân, cô mới hiểu ra: “Cậu là… cậu là đại phu? Khụ khụ… là cậu… cứu tôi?”

“Không dám nhận là đại phu, họ Hứa chỉ mở một tiệm thuốc, biết chút ít về dược lý.”

“Vì sao cậu lại cứu tôi?!” Nguyễn Tiểu Điệp kích động, móng tay dài cào vào tay áo Hứa Hàng.

“Tôi là đại phu, cứu người là bổn phận. Cô không cảm ơn thì thôi, lại còn trách tôi sao?”

Nguyễn Tiểu Điệp thở không ra hơi, nhưng vẫn giận dữ quát: “Tôi một lòng muốn chết, đó là chuyện của tôi. Cậu… cậu dựa vào đâu mà cứu tôi?!”

Cô khóc, nước mắt chảy dài xuống cằm, cả người khẽ run lên, trông có vẻ vô cùng oán giận cuộc sống.

“Chết thì dễ, nhưng vì sao phu nhân lại nỡ buông bỏ bản thân như vậy?”

“Đừng gọi tôi là "phu nhân"!” Nguyễn Tiểu Điệp vừa nghe thấy cách xưng hô ấy đã muốn nôn, “Ở nơi này… tôi sống còn khổ hơn chết…”

“Ồ? Nhưng hiện giờ, nhìn qua thì Đô đốc có vẻ vẫn rất đau lòng vì cô. Thế cũng là điều tốt.”

Nguyễn Tiểu Điệp bật cười khinh miệt, nhổ một bãi nước bọt: “Hừ… Cậu cũng giống bọn họ sao? Muốn khuyên tôi buông bỏ, khuyên tôi thỏa hiệp? Tôi khinh! Hôm nay cậu cứu tôi, ngày mai tôi sẽ làm chuyện còn thê thảm hơn!”

Trên mặt cô là vẻ quyết tử, không giống một nữ tử yếu đuối chút nào, mà còn có khí phách như nữ tướng.

Hứa Hàng thở dài một tiếng: “Cô có biết, nếu cô chết rồi, sẽ xảy ra chuyện gì không?”

Nguyễn Tiểu Điệp ngẩng đầu, nước mắt vẫn chưa khô, nhìn Hứa Hàng đầy nghi hoặc: “Chuyện gì?”

Hứa Hàng cúi mắt nhìn nàng, nhìn rất lâu, mới từ từ nói: “Nếu cô chết, Đô đốc sẽ đau lòng vài ngày, tiếc thương vài ngày, tưởng niệm vài ngày. Vài ngày sau, cô hóa thành tro bụi, sẽ có một cô gái khác giống như cô được đưa vào phủ, ở trong căn phòng này, nằm trên chiếc giường này, chịu đựng những nhục nhã mà cô đã từng chịu.”

“Thế thì liên quan gì đến tôi? Tôi không thể chịu đựng nổi, không thể chịu nhục thêm một khắc nào bên cạnh tên vô liêm sỉ đã hại chết cha tôi!”

"Vậy thì tôi sẽ nói cho cô biết một điều có liên quan đến cô."

Hứa Hàng thu dọn dụng cụ, lấy từ tay áo ra chiếc khăn tay, dịu dàng lau nước mắt cho Nguyễn Tiểu Điệp: “Cô hận ông ta như vậy, nhưng lại chỉ biết hành hạ bản thân. Đến khi xuống suối vàng, cô có thật sự cam tâm bước qua cầu Nại Hà sao?”

Nguyễn Tiểu Điệp nhíu mày, nghi hoặc không hiểu: “Cậu… cậu nói vậy là có ý gì? Cậu chẳng phải là đại phu do ông ta mời đến sao? Vì sao lại nói những lời này với tôi?”

Cô nhìn kỹ người nam nhân trước mặt, phát hiện trên khóe môi cậu lúc này lại thấp thoáng một nụ cười nhạt, khiến cô cảm thấy câuh không phải người tầm thường.

“Tôi là đại phu, nhưng… trong một số chuyện, tôi cũng giống như cô. Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ sống lâu hơn kẻ thù của mình. Dù có rơi xuống bùn đất, sống như giòi bọ, tôi cũng phải cắn răng chịu đựng đến lúc chính tay đưa những kẻ đã hại tôi vào mồ.”

Từng câu, từng chữ của Hứa Hàng như đóng đinh, cắm thẳng vào tim Nguyễn Tiểu Điệp, khiến cô ngây ra, ngẩn người lắng nghe.

Căn phòng nhỏ này lúc này không hiểu sao lại tràn ngập một bầu không khí kỳ lạ.

Nguyễn Tiểu Điệp không phải nữ nhân ngu dốt, cô lập tức hiểu rõ dụng ý của Hứa Hàng. Cô từ từ ngồi dậy, ánh mắt trở nên nghiêm túc, giọng nói khàn khàn:

“Cậu… cậu cũng có thù oán với Uông Vinh Hỏa sao?”

Hứa Hàng khẽ lắc đầu: “Tôi chỉ thấy tiếc… tuổi xuân của cô quá ngắn ngủi, không đáng để lụi tàn dễ dàng như vậy.”

Nguyễn Tiểu Điệp căm phẫn đấm mạnh lên ván giường, nghiến răng ken két: “Nếu có thể gϊếŧ ông ta, tôi hận không thể cắn chết ông ta! Nhưng… đáng tiếc tôi không phải nam nhân, chẳng thể làm được gì cả.”

“Trên đời này không có kẻ yếu, chỉ có người không đủ quyết tâm.”

Hứa Hàng mở hộp thuốc ra, lấy từ tầng đáy một bọc vải bông nhỏ. Bọc vải này khá cũ, còn có vá víu, trông chẳng giống đồ dùng của Hứa Hàng.

Cậu đặt bọc vải ấy vào tay Nguyễn Tiểu Điệp, ánh mắt chăm chú nhìn cô, như một người thả câu đang chờ con cá cắn mồi.

“Hy vọng món ‘quà’ này… có thể cho cô thêm chút quyết tâm để sống tiếp.”

Nói xong, cậu rời khỏi phòng.

Trong khuê phòng, Nguyễn Tiểu Điệp nước mắt chưa khô, vừa hồi hộp vừa bối rối mở bọc vải ra. Bên trong là một sợi dây đàn tỳ bà mảnh dài, dính máu.

Nắm chặt bọc vải trong tay, trong mắt cô là vô vàn cảm xúc đan xen, cuối cùng hóa thành một tia sinh khí mong manh. Cô cố gắng nuốt cơn tuyệt vọng xuống.