Vừa nhìn thấy sắc mặt của chủ tử nhà mình, Kiều Tùng đã thầm kêu không ổn, vội vã xuống xe: “Cái này… Tư lệnh, có gì thì ngài về nhà từ từ nói với cậu chủ Hứa…”
“Không liên quan gì đến cậu, lo mà về đi!” Đoạn Diệp Lâm giật mạnh kéo Kiều Tùng qua một bên, tự mình lên xe, đóng cửa lái đi mất.
Chiếc xe chạy một mạch, quẹo qua mấy khúc, cuối cùng dừng lại ở một góc vắng vẻ, ngay cả tiếng phanh xe cũng vang lên đầy vội vã và gấp gáp.
Đoạn Diệp Lâm xuống xe đi thẳng ra sau. Hứa Hàng định mở cửa xe nhưng bị Đoạn Diệp Lâm dùng một tay chặn lại. Anh mặt mày u ám: “Giờ mới biết sợ hả? Vừa rồi không phải gan lắm sao!”
Hứa Hàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Đoạn Diệp Lâm tức giận đến mức nắm lấy cằm cậu kéo lại gần, mũi gần như chạm mũi: “Giỏi thật đấy, dám gϊếŧ người ngay trong phủ Đô đốc, coi tôi là người chết à?!”
Hơi thở nặng nề phả lên môi Hứa Hàng, khiến cậu thấy vô cùng khó chịu, cậu đẩy anh ra: “Súng là do Đô đốc bắn, anh nổi giận với tôi làm gì?”
“Ai đi ra nhà bếp? Ai động vào bình rượu? Ai bỏ độc? Còn ai… có thể hiểu rõ dược tính đến thế?” Giọng Đoạn Diệp Lâm lạnh lẽo tra khảo, như thể lúc này Hứa Hàng là một tội nhân phản nghịch trong tay anh.
“Hừ…” Hứa Hàng cuối cùng cũng bật cười khẽ, có phần khinh miệt, “Tư lệnh Đoạn, tay anh cũng chẳng sạch sẽ gì. Phải biết rằng, chính anh là người đẩy Bành Bác vào bụi cây độc đó.”
“Thừa nhận rồi?”
“Tôi cũng chẳng mong anh không nhận ra.”
“Cậu dám nói dối trước mặt Uông Vinh Hỏa, cậu cũng thấy bộ dạng của lão ta rồi, thật nghĩ mình mạng lớn lắm à? Hôm nay nếu tôi không có mặt ở đó, chỉ cần sơ sẩy một chút, người bị lôi ra cho chó ăn chính là cậu đấy!”
Hứa Hàng thản nhiên: “Nói dối à? Cây độc ăn nhiều thì sẽ chết thật, chỉ là tôi không nói phải ăn bao nhiêu mới chết. Đô đốc tự tin mù quáng, liên quan gì đến tôi?”
Muốn chết vì cây độc đó thì ít nhất cũng phải uống hết hai bình rượu đầy. Nhưng quay lại mà nói, những gì Hứa Hàng đã nói trong yến tiệc thật sự không có gì sai.
Cậu chỉ là không nói rằng — rượu trong bình căn bản không đủ để gây chết người.
Đoạn Diệp Lâm lập tức đè cậu lên ghế xe, tay siết cổ cậu, trán nổi gân xanh:
“Mẹ kiếp, tôi thấy cậu đúng là bị ma che mắt rồi! Là tôi nuông chiều cậu quá hay là nâng cậu quá cao? Ngay trước mắt tôi, cậu lại dám tùy tiện thiết kế hãm hại một quan chức trong chính phủ? Hứa Thiếu Tường, ai cho cậu cái gan này hả?!”
Hứa Hàng bị anh đè đến mức thở, hô hấp trở nên dồn dập, liền giơ tay đẩy anh ra: “Không phải anh nói sao? Bảo hắn ta quản cho tốt cái miệng.”
“Tôi nói là tôi sẽ xử lý! Ai cho phép cậu ra tay?!”
“Tôi dựa vào đâu mà tin anh?” Hứa Hàng buông một câu nhẹ mà nặng tựa ngàn cân, như một nhát dao chém thẳng vào lòng Đoạn Diệp Lâm. Còn chưa hết, ánh mắt Hứa Hàng gắt gao nhìn anh, lại rắc thêm muối: “Bốn năm trước anh nói sẽ không để ai biết ‘chuyện đó’ nữa —nhưng anh đã thất hứa.”
Tay của Đoạn Diệp Lâm lập tức buông lỏng, Hứa Hàng mới có thể thở phào một hơi dài. Nhưng ngay sau đó, tay anh trượt xuống ngực cậu, “xoẹt” một tiếng, áo bị xé toạc, phần ngực rộng lộ ra dưới ánh mắt lạnh lùng như dao của anh.
Khi bị tống vào trong xe, Hứa Hàng đã đoán được kết cục hôm nay của mình. Chỉ là… không ngờ lại xảy ra ở ngay góc phố này, giữa ban ngày ban mặt, ngay trong chiếc xe này…
Cậu bắt đầu hoảng loạn: “Đoạn Diệp Lâm, anh không phải là định… Buông tôi ra, thả tôi xuống xe!”
Đoạn Diệp Lâm dùng đầu gối ép cậu lại, thô bạo xé toạc áo dài của Hứa Hàng. Gió bên ngoài lùa vào khiến cậu rùng mình một cái, nhưng ngay sau đó, cậu lại thấy nóng bức đến khó chịu, vì thân thể của Đoạn Diệp Lâm đã đè lên người mình.
“Đã làm rồi, chẳng lẽ cậu không biết tôi sẽ xử lý thế nào sao? Tới lúc này còn kêu cái gì nữa?”
“Đừng… đừng làm ở đây!”
Tất nhiên, Đoạn Diệp Lâm chẳng buồn nghe lời cậu. Bàn tay thô bạo và vô lễ của anh cởi bỏ từng lớp quần áo trên người Hứa Hàng, khiến cậu như một con sò bị cưỡng ép hé miệng, bị tảng đá cứng rắn chèn ép lối vào, phơi bày toàn bộ bên trong của mình.
Hứa Hàng căng thẳng đến mức da gà nổi khắp tay, trong cơn lôi kéo điên cuồng, cậu thấp giọng chửi rủa: “Đồ khốn…” rồi cắn răng… buông xuôi.
Chiếc xe dừng dưới một gốc cây cổ thụ. Hứa Hàng ngẩng đầu, qua khung cửa sổ xe, cậu thấy mùa xuân đã đến — những cành cây bắt đầu nhú mầm xanh. Không nhiều, nhưng đầy sức sống. Dây thường xuân đang quấn quanh thân cây, dần siết chặt. Trong khoảnh khắc ấy, cậu như quên mất bản thân đang ở đâu, như thể chính mình cũng hóa thành cành cây kia — không còn là chính mình nữa.
Trong những nhịp thở hỗn loạn, giọng nói khàn đυ.c của Đoạn Diệp Lâm rơi xuống tầng vỏ não tỉnh táo của Hứa Hàng: “Không được làm những chuyện như vậy nữa, nghe chưa? Nếu thật sự phải làm, cũng phải do tôi làm. Cậu chỉ cần ở bên tôi… và cậu… phải tin tôi… Biết chưa?”
Hứa Hàng nhíu chặt mày, tay chân co quắp lại, vô cùng khó chịu.
Bên tai vẫn là câu hỏi dai dẳng của Đoạn Diệp Lâm: “Trả lời tôi, biết chưa?”
Tận sâu trong lòng, Hứa Hàng muốn hét lên, cũng biết rằng nếu buông thả bản thân sẽ dễ chịu hơn, nhưng cậu không làm được. Cái cảm giác tự tôn bị nghiền nát từ trong ra ngoài… quá mức tàn nhẫn.
Đoạn Diệp Lâm vẫn ép buộc: “Cậu không trả lời, tôi sẽ không đưa cậu về.”
Trong cơn đẫm mồ hôi, Hứa Hàng chậm rãi mở mắt, bắt gặp ánh mắt đầy cố chấp của Đoạn Diệp Lâm. Cuối cùng, cậu nuốt nước bọt, giọng yếu ớt như tơ:
“Tôi… chỉ muốn dạy dỗ hắn một trận… không ngờ… Đô đốc lại gϊếŧ hắn…”
Đối với Đoạn Diệp Lâm, đây đã là câu trả lời rất tốt rồi. Anh dừng lại một chút, hôn lên trán Hứa Hàng đang đầy mồ hôi:
“Như vậy mới đúng. Ngoan lắm.”
Hoàng hôn buông xuống, mây trời như bốc lửa — nồng cháy và mãnh liệt. Cũng giống như hai người họ lúc này, ở góc phố không người qua lại, điên cuồng và hoang dại.
Khi mặt trăng lên cao, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại hẳn.
Đoạn Diệp Lâm ngồi ở trong xe, đầu Hứa Hàng tựa vào đầu gối anh, đã chìm vào giấc ngủ say, cả người được che phủ bởi chiếc áo choàng lớn của Đoạn Diệp Lâm, lưng thấm đầy mồ hôi.
Anh khẽ vuốt tai Hứa Hàng.
Thật sạch sẽ. Cậu đáng lẽ nên sạch sẽ như vậy, không nên có chút dính dáng nào đến người như Bành Bác hay Uông Vinh Hỏa — và cả những chuyện dơ bẩn kia.