Ngõ Ô Y là một con hẻm cổ xưa lâu đời trong thành Hạ Châu, nhà họ Hứa nằm ở đó.
Bốn năm trước, nơi này vẫn chưa phải là nhà họ Hứa mà gọi là Kim Giáp Đường, là nhà của cậu Hứa Hàng – Kim Hồng Xương. Từ sau khi cả nhà cậu qua đời, Kim Giáp Đường cũng đổi chủ, giờ đây đổi tên thành "Kim Yến Đường".
Về đến nhà, Hứa Hàng dặn nha hoàn chuẩn bị nước nóng pha với sả và hoa mộc lan đã sấy khô. Vừa tắm xong, người còn chưa ngồi yên trên giường thì cửa đã bị người ta đá mạnh mở ra, tiếng bước chân vang dội mà dứt khoát vang lên.
Đoạn Diệp Lâm vừa bước vào là tháo mũ lính, vứt áo choàng lên ghế, rồi tháo từng cái từng cái nút áo, ánh mắt nhìn thẳng về phía Hứa Hàng.
Hứa Hàng chỉ mặc áo ngủ bằng tơ trắng, cổ áo khẽ mở, lộ ra đến dưới xương quai xanh. Trong tay cầm một quyển sách, cúi đầu đọc, tóc vẫn còn hơi ướt, nhỏ vài giọt nước xuống vai, làm ướt áo khiến lớp vải trở nên trong suốt. Cậu khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt không mang theo cảm xúc nhìn về phía Đoạn Diệp Lâm, khiến cổ họng anh khẽ ngứa ngáy.
Anh bước tới giật lấy quyển sách trong tay Hứa Hàng ném xuống đất, rồi nhào lên giường, định đè Hứa Hàng xuống, nhưng bị cậu vùng vẫy đẩy ra.
Hứa Hàng nhặt sách lên, giọng lạnh nhạt: "Đừng làm hỏng sách của tôi."
Đoạn Diệp Lâm ngồi thẳng dậy, đưa tay vuốt tóc cậu vẫn còn ẩm: "Tôi bảo cậu về, là về Tiểu Đồng Quan đợi tôi. Cậu cố tình giả vờ không hiểu à?"
Hứa Hàng không trả lời, chỉ cất sách, kẹp lại bằng dấu và để vào ngăn kéo đầu giường. Đoạn Diệp Lâm nhìn cậu một lúc, như hiểu ra điều gì: "Lại giận dỗi cái gì nữa? Chuyện ở hiệu thuốc hôm nay khiến cậu không vui đến thế sao?"
"Tôi đã nói đừng mang lính của anh đến hiệu thuốc của tôi, ồn ào."
Câu nói này khiến Đoạn Diệp Lâm buồn cười. Người này đúng là tính khí kỳ quái. Từ khi quen biết đến giờ, cứ thấy người mặc quân phục là mặt mày lạnh tanh. Lần đầu anh dẫn lính đến hiệu thuốc, mặt Hứa Hàng đã cau lại mấy ngày.
"Chán ghét lính đến thế, thì cậu đành phải chịu rồi..." Đoạn Diệp Lâm áp sát Hứa Hàng, cảm nhận rõ người kia khẽ căng cứng, liền giữ chặt câuh ép xuống gối, tay luồn vào cổ áo, thản nhiên lướt qua ngực, giọng trầm thấp như than thở. "Tôi chính là đầu lĩnh lớn nhất ở đây. Sau này đừng bày mấy trò dỗi dằn vô ích với tôi nữa, người chịu khổ vẫn là cậu."
Nói xong, anh buông móc màn giường bạc xuống, làm chuyện mà anh đã muốn làm từ lúc ở hiệu thuốc.
Giường bắt đầu lay động, phát ra tiếng kẽo kẹt không tình nguyện, lẫn vào âm thanh ngột ngạt và tiết tấu hỗn loạn, cùng với màn lụa nhấp nhô đan xen.
Có lẽ là muốn bắt nạt người ta, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng người gác đêm, đôi tay Hứa Hàng nắm chặt mép giường đến trắng bệch mới bất ngờ rũ xuống, buông lỏng yếu ớt.
Đến lúc đồng hồ treo tường điểm chuông, Đoạn Diệp Lâm mới đứng dậy. Bây giờ là đầu xuân, chẳng mấy sẽ đến tiết Thanh Minh, buổi sáng vẫn còn lạnh lắm.
Kiều Tùng đến Tiểu Đồng Quan mà không đón được Tư lệnh, liền đi thẳng về Kim Yến Đường. Vừa gặp Đoạn Diệp Lâm liền chào một tiếng: "Tư lệnh, hôm nay con trai cục trưởng Cục Quân Thống đã mang điều lệnh đến báo danh rồi, ngài có muốn gặp không?"
Đoạn Diệp Lâm lấy ra một điếu thuốc từ trong ngực áo, châm lên, phả ra một vòng khói: "Ông đây ghét nhất bọn con ông cháu cha, vai không vác nổi, tay không nhấc nổi, ăn mặc thì bảnh bao như cầm thú, thằng nào thằng nấy mềm yếu, xảy ra chuyện thì lại rối như mớ bòng bong. Bảo nó qua làm trợ lý bên Cục Văn Thư, đừng có lởn vởn trước mặt tôi."
"Dạ vâng."
Nhìn ra ngoài cửa xe, trên đường đã có mấy hàng quán nhỏ bắt đầu dùng ngải cứu tươi làm bánh Thanh Minh, xanh mướt một màu.
Lúc này Kiều Tùng dừng xe lại, mua vài cái bánh Thanh Minh đưa cho Đoạn Diệp Lâm: "Tư lệnh, ăn thử cái cho biết vị đi."
Đoạn Diệp Lâm cắn một miếng, thơm và ngọt thanh, hắn chợt nhớ ra chuyện gì đó: "Kiều Tùng, còn mấy hôm nữa là đến tiết Thanh Minh rồi nhỉ?"
"Dạ, tám hôm nữa là tới."
"Nhanh thật đấy." Đoạn Diệp Lâm bất giác nhớ lại lần đầu tiên gặp Hứa Hàng. "Bốn năm rồi, lúc đó cậu ấy mới cao tới ngực tôi, giờ thì cao hơn cả vai rồi."
Kiều Tùng biết anh đang nói đến Hứa Hàng, cũng không dám nhiều lời, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Hay là... tôi cũng mua ít bánh cho Hứa thiếu, ngài mang về cho cậu ấy ăn thử?"
"Cậu ấy không ăn đâu. Trước kia tôi đã đưa rồi, cả cái xửng đựng bánh cậu ta cũng ném ra ngoài, chẳng biết tôi đã chọc cậu ta cái gì nữa!" Chuyện này Đoạn Diệp Lâm nhớ rất rõ, dù có bị anh giày vò trên giường đến sống dở chết dở thì Hứa Hàng cũng cắn chặt răng, cố tình không cho anh biết lý do, khiến anh bực mình.
Đang nói thì xe đã đến khu tô giới, Đoạn Diệp Lâm đội mũ lên, khí chất sắc bén thường ngày lập tức trở lại: "Đi, đến dạy cho bọn Tây biết quy củ của thành Hạ Châu!"
Ở Kim Yến Đường, thật ra Hứa Hàng còn dậy sớm hơn Đoạn Diệp Lâm một chút, chỉ là cậu không muốn rời giường.
Những năm nay vẫn luôn như vậy, cậu không muốn sau một đêm thức dậy lại phải đối diện với Đoạn Diệp Lâm. Cái gọi là hổ thẹn ấy thực ra là một kiểu bướng bỉnh chẳng mấy giá trị, nhưng Hứa Hàng lại bám vào sự bướng bỉnh nhỏ nhoi ấy như một ngọn đèn dầu nhỏ, để chống lại cả màn đêm đen kịt.
Đoạn Diệp Lâm chưa chắc không biết tâm tư này của cậu, nhưng làm như không thấy, như thể ban cho cậu chút thể diện cuối cùng.
Cậu dậy rửa mặt, nha hoàn Xảo Quan vừa bưng cháo ngải cứu hạt bạch quả vào, thì tiểu đồng ngoài cửa đã hấp tấp chạy vào: "Cậu chủ, hiệu thuốc loạn cả lên rồi! Ngài mau đến xem thử đi!"
Hứa Hàng đặt cái muỗng vừa mới cầm xuống, mắt hơi nheo lại, rồi đứng dậy bước ra ngoài.