Có độc? Có người hạ độc?
Cả sảnh đường kinh hãi.
“Cậu nói cái gì?” Uông Vinh Hỏa dựng ngược cả lông mày, “Cậu lại là ai?”
Cố Phương Phi vừa định đứng ra: “Đô đốc, đây là bạn của tôi…”
“Người của tôi.” Đoạn Diệp Lâm nhích lên nửa bước, liếc nhìn Hứa Hàng, rồi đổi giọng, “Đây là… đại đương gia của Hạc Minh dược đường, hiệu thuốc hợp tác quân nhu của Tiểu Đồng Quan.”
Bên ngoài, mọi người chỉ biết, Hạc Minh dược đường cung cấp thuốc cho quân bộ tư lệnh, cho nên Tư lệnh Đọan mới đối đãi đặc biệt với đại đương gia Hứa, hôm nay chủ động đứng ra vì cậu, cũng đủ thấy rõ rồi.
Uông Vinh Hỏa khẽ gật đầu, liền ra lệnh: “Khóa hết cửa cho ta! Không được thả một ai ra ngoài!” Sau đó lại truy hỏi Hứa Hàng: “Cậu, nói tiếp.”
Hứa Hàng khẽ dùng khăn tay lau đầu ngón tay: “Trong này bỏ dịch cây môn trường sinh, rượu lạnh sẽ không bốc hơi mùi, Đô đốc vừa hâm nóng rượu, dược tính biến đổi, cho nên mùi sẽ đặc biệt nồng. Loại độc này, vô tình chạm phải hoặc ăn phải, sẽ gây khó chịu ở họng và miệng, ăn nhiều sẽ nghẹt thở, dẫn đến tim ngừng đập, cuối cùng tử vong.”
Không biết có phải người nghe cố ý hay không, khi nói đến hai chữ cuối cùng, ngữ khí đặc biệt nặng hơn, khiến cả sảnh đường tim như ngừng đập trong giây lát.
Ngực Uông Vinh Hỏa phập phồng, lập tức giật lấy khẩu súng trong tay một tên lính, xoạch xoạch lên đạn, nhìn trái nhìn phải vào đám đông, hung dữ quát: “Thằng nào không sợ chết? Hả! Lão tử bắn nát đầu mày!”
Khách khứa sợ hãi ôm đầu la hét, cúi rạp người xuống hoặc trốn dưới gầm bàn, sợ bị viên đạn không mắt bắn trúng.
Một nha hoàn đã sợ đến mất hồn mất vía, khóc lóc thảm thiết bò ra, nói: “Đô đốc! Đô đốc không phải chúng tôi làm đâu! Vừa nãy chúng tôi đi bưng rượu, cửa sổ bếp mở toang! Tôi thấy bên cạnh bình rượu có cái gì đó, tưởng là bụi bẩn! Nhất định, nhất định là có người cố ý thừa lúc chúng tôi không có mặt mà làm đó!”
“Vậy ngươi nói, đã thấy ai ra vào phòng bếp?!” Uông Vinh Hỏa dí súng vào đầu nha hoàn kia, mặt mày hung ác.
“Tôi… tôi không thấy…” Tiểu nha hoàn run rẩy không ngừng, khẽ kêu lên một tiếng rồi ngất xỉu.
Uông Vinh Hỏa đá nha hoàn một cái: “Đồ vô dụng!” Rồi chỉ vào những người có mặt: “Lên đây, lục soát hết cho ta, xem kẻ nào muốn chết!”
Thế là trong sảnh đường náo loạn cả lên, dù có người cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng không chịu nổi họng súng dí vào đầu, chỉ có thể ngoan ngoãn để người khác sờ soạng từ đầu đến chân. Chẳng mấy chốc, ngoại trừ Đoạn Diệp Lâm, Hứa Hàng và Cố Phương Phi, những người còn lại đều đã bị lục soát một lượt, nhưng không thu được gì.
Quản gia bước lên, nói với vẻ đầy ẩn ý: “Đô đốc, những người có thể khám xét đã khám xét xong rồi, không tìm thấy gì. Còn những người không thể khám xét…”
Vừa nói, lão vừa liếc mắt về phía Đoạn Diệp Lâm, ý tứ đã quá rõ ràng.
Uông Vinh Hỏa nhướn mày, khẽ hắng giọng, rồi cố ý hờ hững trách mắng: “Đồ ngu xuẩn không có đầu óc, Tư lệnh Đoạn sao có thể làm chuyện hạ tiện như vậy!”
Quản gia tiếp lời ông ta mà diễn: “Dạ dạ dạ, Tư lệnh Đoạn đương nhiên quang minh lỗi lạc, chỉ sợ có người nghĩ nhiều thôi…”
Đoạn Diệp Lâm sao có thể không hiểu thâm ý của lão, cười lạnh: “Nếu muốn khám xét, vậy cứ khám xét đi, đỡ cho có người trong lòng không thoải mái, nhìn ai cũng thấy bẩn.”
Uông Vinh Hỏa cố ý ra vẻ chính nghĩa: “Lời này của Tư lệnh khách sáo quá rồi, tôi dù có nghi ngờ chính mình, cũng không dám nghi ngờ đến ngài. Ai ở thành Hạ Châu này mà không biết, Tư lệnh muốn đầu người, chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay, cần gì phải phiền phức như vậy?”
Nghe những lời này, mọi người đều cảm thấy lúng túng. Nhìn thì như đang bào chữa cho Đoạn Diệp Lâm, nhưng thực tế mỗi câu đều là một gáo nước bẩn, dội từ đầu đến chân.
Cứ giằng co như vậy nữa, e rằng không hay.
“Thật ra, không tìm thấy thuốc độc đâu.”
Giọng của Hứa Hàng một lần nữa cắt ngang màn tung hứng này, ánh mắt của Uông Vinh Hỏa lại chuyển sang cậu.
“Ồ — ý này là sao?”
Hứa Hàng từ tốn nói: “Môn trường sinh vốn là vật để thưởng lãm, trong sân nhà Đô đốc trồng không ít, kẻ hạ độc chỉ cần thường xuyên lui tới phủ Đô đốc, có thể dễ dàng lấy được nguyên liệu tại chỗ.”
Quản gia nghe vậy gật đầu: “Ừ, đúng vậy, trong sân quả thật có trồng một ít.”
Uông Vinh Hỏa hừ một tiếng: “Vậy chẳng phải là không tra ra được sao? Không tra ra được, hừ! Thà gϊếŧ nhầm còn hơn bỏ sót!”
Mọi người lại run rẩy.
“Đô đốc đừng vội, xin ngài xem,” Hứa Hàng đưa ngón tay vừa chạm vào rượu ra, dựng trước mặt, đầu hai ngón tay rõ ràng sưng đỏ, “Độc của môn trường sinh dính vào da, chỉ một lát sẽ sưng đỏ ngứa ngáy, Đô đốc chỉ cần cho người kiểm tra trên người ai có vết sưng đỏ như vậy, sẽ biết ai là hung thủ.”
Thực ra đến giây phút này, Uông Vinh Hỏa mới nhìn thẳng vào Hứa Hàng. Khí chất toàn thân của người này, quả thực xứng với thân phận chủ hiệu thuốc của cậu.
Ánh mắt thiếu niên thông minh và lạnh lùng như chim sẻ, ông cẩn thận quan sát vài lần, không cảm nhận được chút sát khí nào, lúc này mới dời mắt đi.
Uông Vinh Hỏa nửa đời lăn lộn, gặp qua bao nhiêu người, luôn liếʍ máu trên đầu lưỡi, thấy người lạ luôn có chút lo lắng hão huyền, chỉ cần có nửa phần sát ý hay địch ý, ông ta sẽ lập tức giới nghiêm toàn thành.
Ít nhất hiện tại, Hứa Hàng này, trông rất an toàn.