Chương 17

Hứa Hàng gỡ tay anh ra, gỡ không được, lại sợ giằng co anh sẽ xé rách áo, liền đáp: “Cô Cố mời tôi đến nghe hát.”

Đọan Diệp Lâm nheo mắt, nhớ lại chuyện ở gánh hát Bách Hoa lần trước, có chút không vui: “Sao không nói với tôi?”

“Anh cũng không hỏi, sao phải nói?”

Đây chính là điểm mà Đọan Diệp Lâm không ưa Hứa Hàng nhất, cái gì cũng không nói, cứ bắt người khác đoán, đoán được hay không thì tùy vận may. Thế nhưng Đọan Diệp Lâm lại không thể chỉ vào mũi Hứa Hàng ra lệnh bắt cậu phải bẩm báo tỉ mỉ mọi chuyện, nếu thật sự như vậy, với tính cách của Hứa Hàng, sẽ sai người bẩm báo từng bước chân đi, mấy miếng cơm ăn, ép anh đến mức tức giận.

Nhưng Đọan Diệp Lâm cũng có cách trị cậu.

“Không phải không cho cậu đến, tôi có thể dẫn cậu đến, nếu hôm nay tôi không có ở đây, cậu sẽ phải chịu uất ức.”

“Tôi còn chưa đến mức phải tức giận vì hắn.”

“Nhưng tôi sẽ tức giận.” Đọan Diệp Lâm vuốt ve mặt Hứa Hàng, “Hắn biết quá nhiều chuyện rồi, năm xưa tôi không bịt miệng hắn cho kín, bây giờ muốn bịt miệng hắn, phải tốn chút sức.”

Lúc này Hứa Hàng mới nhìn thẳng vào mắt Đoạn Diệp Lâm: “Anh muốn gϊếŧ hắn?”

Đọan Diệp Lâm khẽ cười: “Trong mắt cậu, tôi là kẻ gϊếŧ người không ghê tay như vậy sao? Hắn ta hiện đang làm ở đại sứ quán nước ngoài, đâu thể nói gϊếŧ là gϊếŧ được, cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ khiến hắn ngậm chặt miệng.”

Hứa Hàng không nói gì, hàng mi khẽ rũ xuống, khiến người khác không thể nhìn thấu ý định của cậu.

Đọan Diệp Lâm thấy trên tóc cậu có một chút bụi, đưa tay phủi nhẹ, trong lòng có chút xao động.

Anh vuốt ve vành tai Hứa Hàng, khẽ thì thầm: “Nhưng bây giờ… điều tôi muốn phong kín hơn, là miệng của cậu.”

Chưa đợi Hứa Hàng kịp phản ứng, anh liền kéo người lên, hé môi khẽ cắи ʍút̼.

Anh cao hơn Hứa Hàng rất nhiều, tư thế này khiến Hứa Hàng chỉ có thể ngửa đầu, rất khó chịu, miệng tự nhiên không khép lại được, nước bọt cũng vì đầu lưỡi quấn quýt mà không thể kiểm soát nuốt xuống.

Đương nhiên, kết quả là cậu không nhịn được mà phản kháng.

Đọan Diệp Lâm rất thích sự cưỡng ép này, bàn tay kia vuốt ve gáy Hứa Hàng, ấn xuống càng mạnh, anh thích cái lưỡi rụt rè như sóc con của Hứa Hàng, còn anh là con sói đói khát, nhất định sẽ lôi ra ăn sạch.

Cuối cùng anh ấn mạnh lên môi Hứa Hàng một cái, dùng mu bàn tay lau đi vệt nước nơi khóe miệng cậu, lúc này mới thỏa mãn.

Chết tiệt, cứ thế này nữa chắc chắn không nhịn được mà vác người về mất.

“Khụ… ở đây có nước, cậu rửa mặt đi, tôi ra tiền sảnh đợi cậu.” Nói xong Đoạn Diệp Lâm liền đi ra ngoài, để lại Hứa Hàng với khuôn mặt ửng đỏ chưa tan hết.

Hứa Hàng nhìn quanh, đây là phòng chứa những món ăn đã làm xong. Bên cạnh bếp lò có một chum nước, cậu đi tới, soi mình trong chum nước, rồi múc một gáo nước, súc miệng liền ba lần, sau đó mới bắt đầu lau vết bẩn dưới vạt áo.

Đang hơ khô bên bếp lò, thì nghe thấy bên ngoài có tiếng nha hoàn muốn vào.

Hai nha hoàn nhỏ đang nói chuyện rôm rả: “Ê ê Đông Hạnh cô thấy không, Tư lệnh Đoạn đẹp trai thật đó!”

“Hạ Mai, cô đừng nói là muốn làm phu nhân Tư lệnh nha? Tỉnh lại đi!”

“Phì phì phì, xem tôi có xé miệng cô không! Mau đi bưng bình rượu của Đô đốc lên! Cái bình sứ trắng hai quai ấy!”

Đông Hạnh bước vào phòng chứa đồ ăn, vừa định lấy rượu, liền cảm thấy một cơn gió thổi vào, lạnh lẽo.

Ngẩng đầu nhìn, đôi mày thanh tú nhíu lại, than trách một câu: “Mấy đứa nha đầu đốt lò cẩu thả này! Sao lại không đóng cửa sổ, làm nguội hết cả rượu rồi!”

Vừa trách móc vừa đóng cửa sổ, tìm thấy bình rượu của Đô đốc, liếc mắt nhìn, lại thấy trên bếp lò có vài vết bẩn nhơ nhuốc.

Cô ta không để ý lắm, dùng ngón tay quệt quệt, lấy vạt áo lau sơ, rồi bưng bình rượu đi ra.