Chương 13

Đoạn Diệp Lâm thu hồi ánh mắt, tay khẽ mân mê cúc áo trên quân phục: “Cậu có cách gì?”

Viên Dã mỉm cười: “Phiền tư lệnh đưa tôi đến kho quân khí một chuyến.”

Đoạn Diệp Lâm cảnh cáo anh ta: “Tôi nói trước cho cậu biết, súng nhắm vào kẻ ra mặt trước. Lúc này, hung thủ thật càng dễ cùng đường liều mạng. Nếu cậu chỉ định giở trò mánh khóe… hừ, con trai của Quân Thống mà phạm pháp, ông đây vẫn xử bắn như thường.”

Vừa nói đến xử bắn, mọi người đều rùng mình một cái.

Viên Dã vẫn thản nhiên nở nụ cười.

Mở cánh cửa lớn của kho quân khí, Viên Dã bước đến giá đặt khẩu trường số hai. Đây là nơi binh lính trực ca hàng ngày bàn giao vũ khí. Khẩu trường số một là vũ khí họ mang theo người, còn trường số hai chỉ dùng khi đi nhiệm vụ ngoài, mỗi loại súng đều có số lượng cố định, phân phối cho binh sĩ cụ thể, có ổ khóa riêng, không thể tùy tiện dùng lẫn.

Viên Dã quan sát dãy súng trường số hai một lượt, sau đó móc từ túi ra một chiếc bật lửa ngoại quốc tinh xảo, lần lượt hơ lửa trên lưỡi lê của từng khẩu súng.

Mọi người đều không hiểu hắn làm thế để làm gì, chỉ thấy trong lòng đầy nghi hoặc.

Mãi đến khi Viên Dã hơ đến khẩu súng số năm, ngọn lửa bỗng lóe lên, bề mặt lưỡi dao dần dần chuyển sang màu xanh lam. Kiều Tùng lập tức ghé đầu lại gần xem, cảm thấy như đang xem ảo thuật Tây dương vậy.

“Tìm được rồi,” Viên Dã khẽ cười, liếc nhìn cái tên khắc trên súng, “...Lưu Phục Vũ?”

Vèo một tiếng, trong đám đông lao ra một binh lính mặc quân phục, sắc mặt hoảng hốt, chạy bán sống bán chết như thỏ con, đúng kiểu có tật giật mình.

Kiều Tùng thấy thế liền hô lớn: “Đuổi theo!”

Thế là trong nháy mắt, đám lính còn lại cũng lao ra như tên bắn. Đoạn Diệp Lâm ung dung không vội, tiện tay lấy khẩu súng trên giá, thành thạo lên đạn, kéo khóa nòng, nhấc súng lên chắc chắn, nheo mắt lại, đoàng!

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.

“A —— !!!” Lưu Phục Vũ ôm lấy đầu gối, lăn lộn dưới đất gào thét thảm thiết, máu bắn ra tung tóe. Kiều Tùng nhanh chóng khống chế hắn, ra lệnh kéo vào ngục thẩm vấn.

Làm xong hết thảy, Đoạn Diệp Lâm thản nhiên phẩy tay: “Mọi người giải tán đi.” Rồi quay sang nhìn Viên Dã: “Cậu vừa giở trò gì vậy?”

Viên Dã giơ chiếc bật lửa lên: “Cái này hả? Đây không phải trò ảo thuật, mà là hóa học. Trường số hai vẫn đặt ở đây, căn phòng này lạnh lẽo, còn tầng lầu của tư lệnh lại rất ấm. Nóng lạnh chênh lệch, trên lưỡi dao sẽ đọng hơi nước. Sắt gặp nước, lại bị đốt lửa, sẽ sinh ra oxit sắt từ (Fe₃O₄), tự nhiên hiện ra màu xanh lam.”

Hắn nói rất hào hứng, tuy Đoạn Diệp Lâm không hiểu những cái tên kỳ lạ đó, nhưng đại khái cũng đã nắm được ý chính.

“Du học sinh học vấn cao?”

“Không dám không dám, chỉ học chút hóa học thôi.”

Lúc này Kiều Tùng quay lại, gật đầu với Đoạn Diệp Lâm, ghé tai nói nhỏ mấy câu: “Tên đó khai rất nhanh, nhưng biết cũng chẳng nhiều. Hắn nói có người âm thầm đưa tiền bảo hắn làm thế. Cụ thể là ai thì hắn không rõ, chỉ nói có lần bám theo người đó, thấy ông ta vào phủ Đô đốc.”

Phủ Đô đốc?

Được lắm, ông đây không động đến ngươi, ngươi lại coi ông đây là tượng đất rồi.

Khóe môi Đoạn Diệp Lâm nhếch lên: “Tôi nhớ mấy hôm trước có thiệp mời nói Đô đốc sắp mừng thọ?”

“Đúng vậy.”

“Đi, cắt đầu tên phản bội đó, tìm cái hộp gấm đẹp một chút bỏ vào, chúng ta đi mừng thọ thôi.” Đoạn Diệp Lâm phủi bụi trên găng tay, bước ra hai bước, rồi quay đầu lại nói với Viên Dã: “Viên công tử nếu rảnh, đi cùng chứ?”

Viên Dã khẽ gật đầu: “Vậy thì tôi xin theo.”