Ông ta chậc lưỡi nói tiếp: “Quận chúa là bảo bối trong lòng của trưởng công chúa và nhà họ Thôi, ai dám chậm trễ nửa phần việc của nàng. Mấy ngày nay, cửa cung đã mở đóng nhiều lần chỉ vì chuyện này.”
Cưỡi ngựa trên đường cung, tình thế khẩn cấp, chỉ vì vào cung lấy thuốc...
Nhà họ Thôi và trưởng công chúa yêu chiều con gái đến mức này sao?
Lão Ngự Sử không thể hiểu nổi, vô cùng kinh ngạc: “Chuyện này...”
Chưa kịp nói hết câu, cửa cung lại một lần nữa mở ra.
Trong màn mưa chiều rả rích, ba bốn người cưỡi ngựa phóng qua. Người dẫn đầu là một thanh niên mặc trường bào đỏ thẫm thêu chỉ vàng, đầu đội kim quan, cưỡi ngựa ô, dáng vẻ uy nghi. Dù chỉ thoáng qua, cũng có thể nhận ra hắn xuất thân phi phàm, khí vũ hiên ngang.
Lão Ngự Sử dụi mắt, không nhịn được hỏi: “Người của phủ trưởng công chúa mà ngay cả tiểu tư cũng quý khí như thế sao?”
“Quả nhiên là ông đã ở ngoài kinh thành quá lâu, đến cả Hoài Vương điện hạ mà cũng không nhận ra.” Lão Tiến sĩ không hiểu tại sao lại phải đứng cùng một kẻ vô tri trong cơn mưa này. Ông ta không muốn mở miệng, nhưng thật sự không thể chịu nổi sự ngu ngốc của đối phương, đành bực bội nói: “Hoài Vương điện hạ và quận chúa là thanh mai trúc mã, tình cảm vô cùng sâu sắc. Quận chúa sinh bệnh, hắn tự nhiên phải đến thăm. Cũng may hắn vừa từ Nam Việt trở về, nếu không đã đến từ lâu rồi.”
“Nhưng mà, hắn đến Nam Việt dường như cũng là để tìm thuốc cho quận chúa.” Lão Tiến sĩ nghĩ ngợi, rồi kể lại câu chuyện thú vị cuối cùng trong đầu mình.
Đang thời thịnh thế, chuyện riêng của hoàng gia đem ra nói cũng không sao.
Lão Ngự Sử kéo giãn nếp nhăn ở khóe mắt, cất giọng khô khốc hỏi: “Bệ hạ không quản sao?”
Ban phong Vương ra ngoài, con trai đi tìm thuốc vì nữ nhân.
Xét theo góc độ nào, hoàng đế cũng không thể không nói lời nào chứ?
Lão Tiến sĩ quét ánh mắt đầy khinh thường qua ông ta, đáp: “Việc có lợi mà không có hại, bệ hạ sao phải quản?”
Về công, mẫu thân của quận chúa nắm ba nghìn binh sĩ riêng, phụ thân nàng là phiêu kỵ đại tướng quân, quốc công nhất phẩm, trấn giữ Bắc Châu, lập công lớn trong việc đánh tan Bắc Man. Với thân phận như thế, không thân thiết với con trai mình thì thân thiết với ai?
Về tư, quận chúa là cháu gái ruột của hoàng đế, từ nhỏ thường xuyên ra vào nội đình, rất được thánh thượng yêu mến. Quận chúa và Hoài Vương biểu huynh biểu muội, quan hệ tốt đẹp không gì sánh bằng. Nếu không phải ba năm trước theo phụ thân đến Bắc Châu, hôn ước của nàng với Hoài Vương đã sớm được định ra rồi.