"Ngươi định lấy khổ làm mồi câu..." Hoàng hậu nhạy bén nhận ra, "Ngươi muốn lấy sự đáng thương để lấy lòng Thanh Hà quận chúa?"
Bà ta nhếch môi giễu cợt: "Phá chuyện hôn ước của nhà họ Thôi và Hoài Vương, một mình An Dương chưa đủ sao? Còn cần ngươi đích thân dùng mỹ nam kế nữa à? Cái cô Thanh Hà ốm yếu đó..."
Nói thì nói đùa vậy thôi.
Nhưng Tạ Ký lại coi là thật.
Đôi mắt phượng của chàng lạnh lùng liếc qua, vẻ dịu dàng bên ngoài như che giấu hàng ngàn lưỡi dao sắc lạnh, vừa lạnh buốt vừa nguy hiểm. Hoàng hậu chưa kịp nói gì, chỉ thấy chàng mỉm cười, khóe môi nhếch nhẹ mang theo vẻ châm biếm, giọng cười vang lên như có như không: "Xem ra ta phải đi một chuyến tới Bắc Man rồi."
Hoàng hậu: "??"
"Ý ngươi là gì?!"
Tạ Ký cười nhạt: "Chỉ là một bài học cho kẻ ăn nói không suy nghĩ thôi."
Chàng dành tình cảm cho A Tự, không cho phép bất kỳ ai bàn ra tán vào.
Hoàng hậu tức tối bỏ đi, giận thì giận đó, nhưng cũng không dám trái ý Tạ Ký, chỉ có thể đành lòng tiễn người tình của mình lên đường xa, sau này khi hành hạ Tạ Ký lại vô thức mang thêm chút tình cảm thật vào trong đó.
Nàng thật sự không hiểu rốt cuộc câu nói đó đã chọc giận hắn ở chỗ nào.
Chẳng lẽ đẹp trai thì không được chê xấu à?
Tạ Ký ở lại trong buồng tối, lấy khăn lụa trắng ra, cẩn thận lau sạch từng ngón tay - đó là những ngón tay đã chạm qua A Tự. Cảm giác lưu lại nơi đầu ngón tay dễ tan biến, vì vậy hắn phải để lại trên khăn, cất trong hộp, dùng sáp niêm phong lại. Như thế, lần đầu tiên chạm vào A Tự trong đời này có thể được giữ mãi mãi.
Khi hắn xử lý xong mọi thứ, một nén hương cũng vừa cháy hết.
Tạ Ký giơ tay lên, từ trong bóng tối lập tức có người bước ra.
Người ấy mặc đồ cung nữ. Nếu nhìn kỹ sẽ nhận ra, chính là cung nữ đã từng va phải Thôi Chiêu Như lúc trước.
"Đi nói với Lư Chân, mèo của ta đến lúc cần tắm rồi." Tạ Ký lạnh lùng ra lệnh.
Cung nữ vâng lời rồi rời đi.
Tạ Ký lại cúi người chơi đùa viên dạ minh châu trên bàn.
Mọi chuyện hôm nay đều nằm trong kế hoạch của hắn.
A Tự quả nhiên đã thân thiết với Tống Gia, không uổng công mấy năm trước hắn đã ra sức tạo dựng hình tượng tốt trước mặt Tống Gia.
Kế hoạch thành công, A Tự đã nhìn hắn thêm một lần, trong lòng cũng bắt đầu động lòng trắc ẩn.
Nhưng một cái nhìn làm sao đủ.