Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thái Tử Bệnh Kiều Trọng Sinh Dụ Dỗ Hoàng Tẩu Vào Tròng

Chương 37

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thậm chí, ngay cả bản thân chàng cũng thuộc về loại đầu tiên.

Mật thất của Trùng Quang Cung thông với Vị Ương Cung.

Tạ Ký vừa bước vào liền thấy Hoàng hậu đang đợi ở đó.

Hoàng hậu nhướng mày, ánh mắt mang theo mỉa mai: "Ta thật không ngờ ngươi liều cả nguy cơ để Lư Chân bị lộ, chỉ để diễn cho Thanh Hà quận chúa xem một màn kịch."

Giọng Tạ Ký lạnh lùng: "Bà không cần biết."

Chàng ném lá thư trong tay cho Hoàng hậu.

Đó là thư hồi âm từ ám vệ của cấp dưới, chưa cần mở ra chàng cũng biết kết quả thế nào.

Quả nhiên, Hoàng hậu cầm lấy lá thư, đọc hồi lâu rồi phá lên cười sảng khoái: "Lư Minh Nguyệt muốn gϊếŧ ngươi, lại bị Hoàng đế âm thầm phá chiêu. Như vậy thì giữa tên hoàng đế khốn nạn kia và Lư Minh Nguyệt tuyệt đối không còn khả năng tin tưởng lẫn nhau. Tch, rõ ràng là một cặp tình thâm ý hợp mà bị ngươi tính kế tới mức đâm chém lẫn nhau. Đến tận bây giờ Lư Minh Nguyệt vẫn tưởng phi tử họ Ngự mới là tình yêu chân thành của tên hoàng đế chó má kia. Ngươi đúng là thủ đoạn thật."

Bà ta lơ đãng nói tiếp: "Nhưng còn chuyện hôn sự giữa nhà họ Thôi và Hoài Vương thì sao? Lư Minh Nguyệt thù hận tên hoàng đế kia, nhưng có liên quan gì đến nhà họ Thôi đâu, biết đâu hai người vẫn sẽ thành thân. Đến lúc đó Hoài Vương phản loạn, chúng ta nên làm gì?"

"Không cưới được đâu..." Tạ Ký cười nhạt, cúi đầu đặt cái túi sưởi xinh xắn vào trong tủ, rồi mới điềm đạm nói với Hoàng hậu: "An Dương sẽ không gả con gái cho người con bé không thích."

"Chậc... thì ra ngươi ra tay từ phía Trưởng công chúa."

Dù đã hợp tác lợi dụng nhau bao năm, Hoàng hậu vẫn không khỏi cảm thấy sợ Tạ Ký. Người đời đều nói bà là kẻ mặt Phật tâm rắn, nhưng không biết rằng người mà họ thương hại ca ngợi - Thái tử - mới thật sự là một kẻ bày mưu tính kế đến rợn người, nhìn thấu lòng người. May thay, kẻ đó là đồng minh chứ không phải kẻ địch. Dĩ nhiên, làm đồng minh cũng chẳng dễ chịu gì, ví dụ như phải gánh đủ thứ tiếng xấu trước mặt người đời.

Nhưng sống trong hậu cung, đôi khi cũng phải đánh cược với hổ dữ.

Hoàng hậu thở dài một tiếng, hỏi: "Vậy ta giữ lại Nhị hoàng tử để làm gì? Có liên quan đến Trưởng công chúa hay Lư Minh Nguyệt không?"

"Có liên quan đến ta."

Tạ Ký nói chậm rãi, rồi nhấc một chén trà lên.

"Tiếp theo bà chỉ cần để mọi người biết rằng bà đã có con rối mới và đã bỏ rơi ta."
« Chương TrướcChương Tiếp »