Chương 34

"Đấy là chuyện năm xưa ta còn ngây ngô dại dột, giờ thì ta đã thích người khác rồi." Đôi mắt hạnh của Tống Gia nhìn nàng, trong ánh mắt đầy vẻ si mê.

Thôi Chiêu Như: "..."

Làm sao đây, người bạn mê truyện này hình như không bình thường cho lắm.

Nhưng nàng khá đồng tình với nửa câu đầu của Tống Gia: "Đúng vậy, đúng là do trẻ con không hiểu chuyện mới thích hắn."

Tạ Thần Hành, đáng ghét đến mức chó còn tránh xa!

Chó cũng chẳng ưa nổi hắn!

Tống Gia không biết nàng đang nghĩ gì, chỉ tưởng đây là một mối tình đau khổ sâu nặng.

Nàng ấy cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ làm người ngoài cuộc, dịu dàng lặng lẽ nhìn Thôi Chiêu Như, nhìn khuôn mặt nghiêng hoàn hảo của thiếu nữ, trong lòng Tống Gia cảm thấy như vừa được khai sáng.

"Hoài Vương điện hạ đúng là đẹp trai thật, nhưng so với quận chúa vẫn kém một chút. Quận chúa mới là mỹ nhân thật sự, là cô gái xinh đẹp nhất mà ta từng gặp. Người như quận chúa ấy, ta còn chẳng dám mơ theo đuổi..." Tống Gia chống cằm, không kiềm được nói ra suy nghĩ trong lòng. Nàng ấy liếc sang bên cạnh, rồi vẫn không nhịn được mà nghiêm túc nói với Thôi Chiêu Như, "Giờ chỉ có mấy người bọn mình thôi nên ta nói thật nhé, quận chúa à, ta thấy quận chúa và Thái tử trông cực kỳ xứng đôi luôn ấy!"

Chỉ trong nửa ngày, Thôi Chiêu Như đã hiểu rõ rồi, Tống Gia này chẳng phải yêu thích Tạ Thần Hành gì hết, đơn giản là mê cái đẹp. Vừa gặp nàng, đã lập tức đá Tạ Thần Hành sang một bên.

Thôi thôi, thay lòng đổi dạ cũng chẳng sao, đẹp quá cũng chẳng phải lỗi của nàng.

Thôi Chiêu Như đưa mắt nhìn về phía thanh niên đang nằm trên giường.

Đúng như Tống Gia nói, Thái tử là một người rất đẹp.

Nàng từng gặp không ít thiếu niên tuấn tú, có người trông quý giá như lưu ly, có người lại lạnh lùng như tuyết. Thế nhưng Thái tử là người đẹp nhất trong số đó. Lướt qua một lần đã thấy như thần tiên, nay nhìn kỹ hơn lại càng như vậy. Từng đường nét trên khuôn mặt đều hoàn hảo, khí chất thanh tao nhã nhặn. Nếu so với đại ca nàng - người lạnh lùng như tuyết, thì Thái tử giống như đóa ngọc lan nở trên ngọn cây, là vẻ đẹp thuần khiết đã từng trôi qua nước trong, vướng nhẹ tuyết mỏng.

Đúng là chữ đẹp đi liền với người đẹp.

Con người thế này, Thôi Chiêu Như thật sự không nghĩ chàng sẽ làm chuyện gì xấu xa cho được.

"Hoàng hậu có con rối mới rồi? Là ý gì vậy?"

Nàng nhặt lấy lời tên công tử rỗi việc vừa nói ban nãy để hỏi Tống Gia.