Chương 32

Thôi Chiêu Như nói: "Thái tử điện hạ không cần khách sáo, để ta cho người đưa chàng về cung trị thương."

Đừng để lại sẹo trên mặt mới được, nếu không, khuôn mặt điển trai thế kia chẳng phải là tiêu luôn sao.

Nàng giơ tay định gọi Thanh Chi đi tìm thái y, rồi sai người khác chuẩn bị kiệu. Theo như nàng thấy, hắn chắc chắn không thể tự đi nổi. Nhưng chưa kịp ra lệnh thì chàng trai kia lại lên tiếng:

"Quận chúa không cần bận tâm, ta... cô ở đây vẫn ổn, lát nữa sẽ có người đến, quận chúa cứ đi trước đi."

Vừa nói, vết thương trên mặt hắn chảy máu theo đường nét cằm sắc nét mà nhỏ giọt xuống dưới. Không những vậy, tay áo hắn cũng đang rỉ máu tí tách, cộng thêm cấp dưới của hắn, gần như muốn biến cả mảnh đất này thành vũng máu.

Vậy mà còn nói mình ổn?

Ổn cái nỗi gì, rõ ràng là không muốn liên quan gì đến nàng.

Cũng được, nàng vốn cũng chẳng định dính líu dây dưa. Cứu người là đủ rồi, chuyện sau đó để họ tự lo. Đã muốn sống thì nhất định sẽ sống được thôi.

Thôi Chiêu Như khẽ ho một tiếng, định mở miệng cáo từ thì thấy chàng trai có gương mặt nhã nhặn ấy bỗng ngã quỵ.

Hắn ngã ngay dưới chân nàng, như cành mai khô rụng xuống vạt váy nàng.

Thôi Chiêu Như khựng bước.

Bị đánh thì sẽ chết.

Thôi Chiêu Như luôn biết điều đó.

Khoảnh khắc Thái tử ngất đi, điều đầu tiên nàng nghĩ là: Sao lại ngất rồi? Rõ ràng roi đâu có đánh trúng người hắn. Nhưng nghe lời nội giám nói, rồi tự mình bắt mạch, nàng mới thấy Thái tử mà còn sống đến giờ thật sự là kỳ tích.

"Thuốc đó bôi nhiều một chút, đừng tiếc, bôi ít thế chẳng ăn thua gì đâu."

Nàng ngồi bên giường, bất đắc dĩ phải nhìn cấp dưới của Thái tử bôi thuốc cho chàng.

Nói thì nói là không nên nhìn, nhưng nàng cũng chẳng còn cách nào.

Ban đầu định đi gọi thái y, ai ngờ cấp dưới bị ăn roi của Thái tử lại quỳ ngay tại chỗ xin nàng đừng đi. Người ta đã không tỉnh, mà nàng thì cũng không phải loại người thấy chết mà không cứu, đành phải tự mình ra tay. Nàng biết chút y thuật, đương nhiên cũng biết bắt mạch, nhưng sau khi bắt mạch xong thì tay nàng lại bị Thái tử nắm chặt lấy.

Bàn tay trắng muốt, thon dài ấy ghì lấy tay nàng, từng khớp xương rõ ràng đè lên từng ngón tay nàng, lực không mạnh không nhẹ, không gây khó chịu nhưng lại không tài nào rút ra được.

Thôi Chiêu Như còn đang nghĩ có khi nào người này trong mộng mơ mà hóa thành tên háo sắc nên định tát tỉnh hắn một cái thì...