Chương 29

Thế là Thôi Chiêu Như đồng ý với yêu cầu vô lý của Tống Gia.

Vừa được nàng chấp thuận, Tống Gia lập tức dẫn nàng đi như bay, xuyên qua hàng hoa lá rợp bóng, đi về hướng hoàn toàn ngược lại với chỗ cây mộc lan.

Thôi Chiêu Như có chút nghi ngờ, hỏi "Không phải hắn đang quỳ ở Tạ Xuân viện sao?"

Tống Gia đi phía trước, gật đầu "Là vậy, nhưng đó là chuyện hồi sáng."

Vừa đi nàng vừa nói "Hoài Vương điện hạ gặp nạn ngựa kinh, nghi ngờ có liên quan tới thái tử. Quý phi nương nương dâng sớ lên bệ hạ, bệ hạ vốn đã không thích thái tử, nhân cơ hội này trách phạt hắn cũng là chuyện thường. Lẽ ra chỉ bị trách phạt thôi, nhưng quý phi nương nương không cam lòng, muốn nhân cơ hội hạ sát. Bây giờ người đã bị giam cấm và phạt quỳ ở Trùng Quang cung, nơi đó vắng người, quý phi nương nương nói có thể âm thầm thủ tiêu."

Thôi Chiêu Như nhíu mày hỏi "Ngươi nghe được chuyện này từ đâu?"

Tống Gia đáp "Dưới gầm giường quý phi nương nương, hôm đó ta chơi trốn tìm với người ta, vô tình nghe được."

Thôi Chiêu Như âm thầm ghi nhớ, sau này nếu bàn chuyện mờ ám với người khác, nhất định phải kiểm tra kỹ dưới gầm giường.

Cuối cùng, hai người dừng lại sau một gốc mai.

Đầu xuân, hoa mai ở Trùng Quang cung đã tàn, giữa rừng hoa xuân nở rộ, những cành mai khô héo trơ trụi, càng thêm tiêu điều. Gió xuân lướt qua, vẫn mang theo hơi lạnh giá của mùa đông. Thôi Chiêu Như không khỏi siết chặt áo choàng lông cáo trắng.

Nàng rất sợ lạnh.

So với những nơi đang ngập nắng xuân ngoài kia, nơi này u ám, lạnh lẽo hẳn.

"Ở đó!" Tống Gia tìm thấy người, giọng nói hưng phấn, định lao ra ngoài.

"Khoan đã."

Thôi Chiêu Như kéo tay áo nàng ta, khẽ giọng ngăn lại.

Bên kia quả thực có một bóng áo đen, nhưng không chỉ có một người, bên cạnh thái tử còn vây quanh mấy thiếu niên xa lạ, ngoài cùng lại có thêm mấy gã nội thị.

Người quá nhiều.

Thôi Chiêu Như không muốn bị người ngoài phát hiện mình tới đây. Dù gì nàng và thái tử cũng chẳng liên quan gì, cho dù cứu cũng phải lặng lẽ. Huống chi, những lời vừa rồi đều do một phía Tống Gia nói, nàng còn muốn tận mắt xác nhận tình hình.

Hai người nấp sau gốc mai, âm thầm quan sát cảnh tượng phía trước.

Thôi Chiêu Như ôm lò sưởi tay do Thanh Chi mang theo, hơi ấm thấm vào lòng bàn tay, khiến nàng nghe rõ tiếng nói chuyện hơn.

Nàng vốn rất sợ lạnh.

Đám thiếu niên xa lạ kia vừa kiêu căng vừa ngang ngược, bộ dạng khinh người, thỉnh thoảng còn ném gì đó vào người thái tử, miệng cười nhạo