Sau đó.
Tống Gia mới lên tiếng.
Nàng có chút ngượng ngùng, lí nhí nói
"Nếu quận chúa cho rằng tranh đấu gia tộc không nên đi ngược bản tính con người, vậy... người có thể cứu một người không?"
"Ừm, có thể người đó không hợp với nhà họ Thôi hay quý phi nương nương, nhưng nếu không cứu, có lẽ người ấy sẽ chết, mà thực ra người ấy cũng chẳng làm sai chuyện gì, chỉ là bị liên lụy thôi..."
Thôi Chiêu Như nhất thời không theo kịp dòng suy nghĩ nhảy cóc của nàng ta, còn tưởng rằng Tống Gia sắp mở miệng xin nàng nhường Tạ Thần Hành cho mình, dù sao thoại bản cũng toàn viết thế.
Nhưng nàng cũng hiểu sơ sơ ý của Tống Gia, bèn giơ tay cắt lời hỏi "Người ngươi nói chẳng phải là thái tử đấy chứ?"
Tống Gia cúi đầu lí nhí "Phải... ta biết vậy không hay, nhưng thái tử điện hạ thật sự quá đẹp. Quận chúa tin ta đi, ngài ấy tuyệt đối không có ác ý với người và quý phi nương nương, ngài ấy là một người đến cả một con kiến cũng không nỡ giẫm chết."
Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến Tống Gia, chỉ là bởi vì thái tử quá đẹp mà thôi. Nếu để một người đẹp đến vậy chết đi, nàng cả đời sẽ day dứt. Ban đầu nàng cũng bất lực, nhưng bây giờ có Thôi Chiêu Như rồi. Trong cung, người có thể từ tay Lục quý phi cứu người thực sự không nhiều, Thôi Chiêu Như là một trong số đó. Nàng đã tha cho cung nữ va vào mình, lại còn nói những lời ấy.
Bởi vậy có thể thấy, Thôi Chiêu Như thực ra là một người rất thiện lương.
Nếu đã tự mình tin rằng người là người, gia tộc là gia tộc, thì thái tử chưa từng làm chuyện gì có lỗi với nhà họ Thôi, cứu một mạng người cũng không phải chuyện gì to tát.
Tống Gia sợ Thôi Chiêu Như không chịu giúp, liền lí nhí nói "Nếu quận chúa chịu cứu thái tử, ta có thể tiết lộ cho người một bí mật của Hoài Vương điện hạ."
Vốn dĩ Thôi Chiêu Như còn hơi do dự. Theo nàng nghĩ, thái tử chắc chắn sẽ không chết, nếu thái tử chết, hoàng hậu còn lấy ai làm con rối, còn ai để đối chọi với quý phi? Đã vậy, nàng cũng chẳng thiết tha nhúng tay vào chuyện này.
Nhưng vừa nghe Tống Gia nói vậy, nàng lập tức nổi hứng.
Bí mật của Tạ Thần Hành, chẳng phải vừa hay có thể dùng để báo thù vụ sách tranh kia sao?
Huống hồ, nàng cũng không đành lòng nhìn một người đẹp chết uổng. Đi xem một chút cũng không sao, nếu thấy tình hình không nghiêm trọng, nàng có thể lặng lẽ rút lui, giả vờ như chưa từng tới.