Chương 27

Nàng mím môi, nhíu mày, đôi mắt đào hoa xinh đẹp tràn đầy khích lệ, dưới ánh mắt chờ mong của đại hoàng tử, nàng cười nói "Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, biểu ca không bằng giờ lập tức xuất phát đi, giành lại Yến Tây chắc chắn trong tầm tay!"

Chí lớn hùng tâm của đại hoàng tử lập tức nghẹn trong cổ họng.

Trời chứng giám, hắn chỉ vâng lệnh đến bắt chuyện với Quận chúa Thanh Hà, tranh thủ gây chút ấn tượng tốt trong mắt thiếu nữ thôi.

Thôi Chiêu Như vỗ vai hắn "Nếu biểu ca ngại thì cũng không sao, ta thu thập không ít sách về Bắc Châu, ngày mai sẽ sai người mang qua cho huynh."

Nàng nhớ rất rõ, đại hoàng tử vốn ghét nhất là đọc sách.

Quả nhiên, ánh mắt chờ mong của đại hoàng tử lập tức tan biến, cả người như hoa hướng dương mất đi ánh nắng, ỉu xìu không còn sức sống.

Thôi Chiêu Như nhân cơ hội lập tức kéo theo Tống Gia chuồn thẳng.

Nàng biết lớn lên rồi quay lại cung sẽ phải đối mặt với những chuyện thế này.

Những năm trước, trong đống thư từ gửi tới, thỉnh thoảng cũng kèm theo vài bức thư tình từ các hoàng tử. Danh nghĩa thì gọi là biểu huynh biểu muội lo lắng khi còn nhỏ, nhưng trên thực tế thì đều có ý muốn tiếp cận sâu hơn. Nhưng họ cũng không thật sự yêu thích nàng, chỉ là lưu luyến gia thế nhà nàng mà thôi.

Bởi vì những bức thư tình ấy chỉ tăng lên sau khi phụ thân nàng đánh bại Bắc Man, giành lại Yên Hoài và được phong làm Phiêu Kỵ đại tướng quân.

Trên đời này, những người nghĩ như nàng thực sự không nhiều.

Nữ nhân lấy chồng luôn gắn liền với gia tộc, kính sợ gia tộc chính là kính sợ chính nàng, cũng chẳng có gì sai.

Chỉ là Thôi Chiêu Như tính cách có phần khác biệt.

Có lẽ là bẩm sinh, cũng có thể do lớn lên ở Bắc Châu nhiều năm, nàng cảm thấy người là người, gia tộc là gia tộc, giữa họ nên có liên hệ nhưng không nên ràng buộc đến mức đi ngược lại bản tính con người.

Tóm lại, cách nghĩ của nàng khác hẳn phần lớn quý nữ ở Thượng Đô.

Nhưng nàng cũng không vì thế mà cố ý che giấu sự khác biệt của mình.

Nàng khác biệt thì sao chứ, ai dám gϊếŧ nàng? Với thân phận nàng, cho dù người khác không hài lòng, thì trước mặt nàng cũng chỉ dám cười cười, nhẹ giọng đồng tình.

Tống Gia chính là một ví dụ, rõ ràng còn muốn nói gì đó, nhưng lại không dám mở lời.

Thôi Chiêu Như cũng coi như không biết.

Mãi cho tới khi một cung nữ va phải nàng.

Thôi Chiêu Như chẳng để tâm, chỉ nhắc nhở đối phương cẩn thận.