Chương 26

Lục quý phi là con gái nhà họ Lục ở Phạm Dương, Thái hậu cũng xuất thân từ Phạm Dương Lục thị, hai người là mối quan hệ cô cháu, nên Thôi Chiêu Như thực sự có thể gọi Lục quý phi là dì.

Lục quý phi tính cách hoạt bát, cùng công chúa trưởng giúp Thái hậu ngừng rơi lệ.

Sau đó Thái hậu hỏi rất nhiều chuyện về cuộc sống của Thôi Chiêu Như ở Bắc Châu, nàng cũng nhẫn nại kể lại từng chuyện không sót. Bởi vì đây là sự quan tâm của người thân, chứ không phải thẩm vấn.

Nói chuyện một hồi, bỗng có một nội thị mặc áo chùng xanh đậm đi vào.

Báo rằng hoàng hậu cầu kiến.

Thôi Chiêu Như đối với vị hoàng hậu này khá tò mò. Nếu thái tử thật sự chỉ là con rối, vậy người tạo ra con rối ấy là hoàng hậu sẽ lợi hại tới mức nào?

Nhưng dường như Thái hậu và công chúa trưởng không định để nàng gặp hoàng hậu. Trước khi hoàng hậu vào, họ đã sai người đưa Thôi Chiêu Như đi dạo quanh cung.

Lục quý phi cũng cười nói "Trong cung hoa mộc lan nở đẹp lắm, A Húc còn nhớ đường không?"

Thôi Chiêu Như lắc đầu.

Lục quý phi bèn chỉ vào thiếu nữ áo lam vừa rồi, nói với Thôi Chiêu Như "Đây là nhị tiểu thư nhà họ Tống, nhị tỷ của con, dạo này thường ra vào trong cung, để nàng ấy dẫn con đi chơi."

Nhị tiểu thư nhà họ Tống.

Chẳng phải chính là Tống Gia, người si mê Tạ Thần Hành đó sao?

Theo kinh nghiệm của Thôi Chiêu Như, người mê đắm ai đó thường nắm rất rõ tin tức về người đó, nhân tiện có thể moi ra được chút tin tức về Tạ Thần Hành.

Thôi Chiêu Như gật đầu, rồi cùng Tống Gia rời khỏi điện.

Đi cùng các nàng còn có vài hoàng tử công chúa khác. Lúc nãy ở trong điện chưa kịp chào hỏi, giờ lại có người chủ động tiến lại gần Thôi Chiêu Như, mang theo nụ cười hàm súc nhưng mục đích rõ ràng, nói với nàng

"Biểu muội còn nhớ ta không?"

Thôi Chiêu Như liếc nhìn áo bào màu tía đậm của hắn, dò hỏi "Đại biểu ca?"

Ánh mắt nam tử lập tức sáng lên "Biểu muội quả nhiên trí nhớ tốt! Ta cũng rất nhớ muội. Nhớ năm đó muội thích nhất là trà hạnh nhân và bánh quế hoa, trong cung của ta vừa hay có sẵn, chi bằng biểu muội đến ngồi chơi, tiện thể kể ta nghe chuyện ở Bắc Châu. Việc thất thủ mười bốn châu Yến Tây thực sự là nỗi tiếc nuối lớn của triều ta, ta đang nghĩ sẽ có ngày giành lại! Biểu muội cứ kể đi, để ta sớm có kế hoạch."

Thôi Chiêu Như nghe hắn thao thao bất tuyệt kể về chí lớn của mình, không chen được một câu, đành phải đợi hắn nói xong mới mở miệng.