Chương 25

Nhưng tiền bạc không quan trọng.

Vẻ đẹp của nàng đủ để khiến người ta tình nguyện vung tiền như nước.

Tống Gia vốn học thức nông cạn, không biết dùng lời lẽ nào để hình dung vẻ đẹp này.

Chỉ là nàng bất giác nhớ tới những quyển thoại bản mình vừa đọc dạo gần đây, trong đó có một nhân vật nữ là tiên tử ©υиɠ trăng, là bóng hình không thể phai mờ trong lòng mọi người. Khi ấy Tống Gia còn thấy quá hoang đường, trên đời thật sự tồn tại vẻ đẹp chỉ cần nhìn thêm một lần liền khiến người ta tình nguyện dâng trọn trái tim và tất cả sao.

Nhưng bây giờ nàng tin rồi, người đó đang đứng ngay trước mắt nàng.

Nàng đã thua.

Nhưng cũng chưa hoàn toàn thất bại.

Bởi vì bây giờ nàng lại có thêm một tình địch mới.

Tại sao Hoài Vương điện hạ lại có thể cùng tiên nữ làm thanh mai trúc mã?

Tại sao sau này chàng còn có thể cưới một vị thần tiên quý nữ làm vợ?

Cạn lời.

Thôi Chiêu Như vừa bước vào điện liền cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ, trước là dò xét, sau là vị chua ghen ghét, xen lẫn chút vấn vương chẳng dứt. Nàng nhìn sang hướng đó, thì thấy người phát ra ánh mắt kỳ quái lại là một thiếu nữ áo lam, khi ánh mắt nàng giao nhau với thiếu nữ ấy, gương mặt thiếu nữ lập tức đỏ bừng.

Khá kỳ lạ.

Nhưng Thôi Chiêu Như cũng không nghĩ nhiều, nàng ngẩng đầu nhìn về phía vị lão nhân đang ngồi ở ghế chủ tọa.

Đó chính là ngoại tổ mẫu ruột thịt của nàng, cũng là Thái hậu Đại Trưng.

Thái hậu vừa thấy nàng tiến vào đã đứng dậy, hai tay run rẩy vươn ra, hệt như một bà lão bình thường gặp lại cháu gái sau thời gian xa cách, chẳng màng tôn quý lễ nghi, chỉ muốn ôm chặt ngoại tôn nữ vào lòng.

Thôi Chiêu Như hiểu rất rõ, sự thiên vị quá mức của ngoại tổ mẫu sẽ khiến nhiều người bất bình.

Không cần nói đâu xa, ngay tại điện này, trong số những hoàng tử công chúa đang ngồi kia, nàng đã cảm nhận được ánh mắt bất mãn, đa phần đều nghĩ một thần tử nữ như nàng làm sao có thể tôn quý hơn họ.

Nhưng thì sao chứ, nàng chẳng lẽ vì người khác khó chịu mà từ chối tình thương của người thân?

Giữa vô số ánh mắt oán thầm kia, Thôi Chiêu Như lao thẳng vào lòng Thái hậu. Thái hậu ôm chặt nàng, khóc hồi lâu, suýt chút nữa kéo cả công chúa trưởng cùng khóc theo.

Cuối cùng vẫn là Lục quý phi cất lời giải vây.

"Thái hậu nương nương đúng là, vừa thấy đã chiếm lấy quận chúa, khiến thϊếp thân là dì cũng chẳng có cơ hội nhìn thêm một chút."