Chương 24

Ngay cả ca ca của Tống Gia cũng là một trong những người nói như vậy, ngày ngày lải nhải bên tai nàng, bảo nàng đừng mơ tưởng viển vông.

Tống Gia không tin.

Nàng đâu có mơ tưởng hão huyền.

Chuyện thời thơ ấu ai còn nhớ chứ. Thanh mai trúc mã làm sao so được với trời ban. Quận chúa Thanh Hà rời Thượng Đô nhiều năm, ai biết giờ đã thành ra thế nào? Hồi bé thì rất đẹp, nhưng Bắc Châu là nơi thế nào chứ, gió cát mịt mù, phong sương dãi dầu, biết đâu đã trở nên xấu xí rồi. Hơn nữa, thân thể nàng ta yếu ớt, chưa biết chừng giờ bệnh tật quặt quẹo ấy chứ.

Vì vậy vừa nghe nói Quận chúa Thanh Hà sẽ vào cung, Tống Gia liền quấn lấy dì mình, nài nỉ đòi theo. Ban đầu nàng cũng không nghĩ dì sẽ đồng ý, đã chuẩn bị sẵn kế hoạch lén trèo tường đi theo, ai ngờ dì lại thuận miệng đáp ứng.

Vậy nên giờ nàng đang ở đây, chờ Quận chúa Thanh Hà bước vào.

Nàng muốn xem xem tình địch trông ra sao.

Ước chừng nửa khắc sau,

Trước tiên là một vị nội thị mặc áo chùng màu xanh đậm tiến vào, báo hiệu sắp tới nơi.

Tống Gia chỉnh lại y phục.

Bên ngoài cánh cửa cung đỏ son vang lên tiếng bước chân, đầu tiên là một đôi giày thêu hồng nhạt lọt vào tầm mắt, ngước nhìn lên thấy tà váy xanh ngọc và một khuôn mặt thanh tú, đẹp thì cũng có đẹp, nhưng cũng chỉ vậy thôi.

Tống Gia thầm nghĩ, danh tiếng ấy cũng chỉ đến thế.

Nào ngờ ngay khoảnh khắc ấy, đôi giày thêu hồng dừng lại, một bàn tay vươn ra ngoài, đặt vào lòng bàn tay nàng, làn da trắng mịn như ngọc, các ngón tay thon dài xinh đẹp, trắng ngần như hành tây non.

Đôi mắt hạnh đào của Tống Gia tròn xoe, không sao rời nổi.

Nàng không thể tưởng tượng nổi, người sở hữu đôi tay ấy sẽ đẹp đến mức nào. Trong tầm mắt trợn tròn của nàng, thiếu nữ dần dần lộ diện.

Lông mày như núi xa, ánh mắt như sương mờ, đôi mắt đào hoa phảng phất ý tình, như có như không.

Thiếu nữ mặc một bộ váy cung đình màu lam bạc thêu hoa, loại màu này rất kén người mặc, nếu không hợp dễ làm người ta trông tối màu. Thế nhưng mặc trên người nàng chỉ càng tôn lên vẻ đẹp thuần khiết, cao quý.

Mái tóc đen dài suôn mượt được búi thành kiểu tóc rủ, cài một cây trâm bướm kết hợp kỹ thuật xoắn ngọc và trân châu, Tống Gia từng thấy cây trâm ấy, giá trị tới một trăm lượng bạc. Dĩ nhiên, vải gấm thêu hoa trên váy nàng cũng vô cùng đắt đỏ, vòng cổ bằng vàng ròng khảm ngọc trên chiếc cổ trắng nõn càng tôn lên vẻ thanh nhã, còn chiếc vòng tay hình mẫu đơn bằng ngọc lục bảo trên cổ tay trắng mịn ấy thì giá trị càng không cần phải nói.