Chương 23

Bầu trời Bắc Châu rất xanh, nhưng trong gió lúc nào cũng vương mùi cát bụi và mùi máu. Còn gió ở đây, nàng đã mấy năm rồi mới lại được cảm nhận làn gió tốt đẹp thế này.

Một ngày đẹp trời.

Một khoảnh khắc tuyệt vời.

Vậy tại sao nàng lại phải lãng phí thời gian nghĩ cách hành hạ Tạ Thần Hành chứ?

Thôi vậy, để mai rồi nghĩ cũng được.

Thôi Chiêu Như vén tấm màn xanh chắn trước mặt, định mở lòng đón lấy thế giới ngập tràn sức sống, nhưng ánh mắt đầu tiên nàng bắt gặp lại là thiếu niên dưới cây mộc lan.

Thiếu niên khoác áo bào đen, đang quỳ trên con đường lát đá dưới cây mộc lan.

Thôi Chiêu Như từng vấp ngã trên con đường ấy, chỉ là va nhẹ một cái thôi mà cơn đau vẫn khắc sâu trong ký ức. Mà thiếu niên kia thì hai đầu gối áp sát đất, không hề có khe hở, không hề động đậy, nỗi đau chắc chắn là kịch liệt và kéo dài.

Nhưng chàng lại không cúi người, sống lưng thẳng tắp, còn thẳng hơn cả thân cây mộc lan hay thước dài trong thư phòng.

Thôi Chiêu Như nhìn bóng lưng ấy, dường như thấy được linh hồn như cây trúc xanh ngời của chàng.

Nàng luôn cảm thấy chàng không phải kẻ phạm sai lầm, mà là người có cốt cách kiên cường.

Không hiểu sao, nàng lại không buông rèm lụa xuống.

Kiệu ngang qua cây mộc lan, Thôi Chiêu Như lướt qua bên cạnh thiếu niên đó.

Nàng nhìn rõ đôi mắt của thiếu niên.

Đó là một đôi mắt cực kỳ xinh đẹp, con ngươi đen láy như dòng suối sâu trong núi được ánh mặt trời chiếu rọi, sáng ngời mà tĩnh lặng, thanh nhã lại dịu dàng.

Lẽ ra Thôi Chiêu Như phải yêu thích đôi mắt như vậy, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng nàng lại dâng lên một nỗi sợ hãi và chán ghét.

Như thể một lời cầu nguyện vận mệnh đang vang lên, cầu xin nàng đừng nhìn tiếp nữa.

Thôi Chiêu Như muốn thu lại ánh mắt, nhưng lại bắt gặp chủ nhân của đôi mắt ấy đang nhìn sang.

Ánh mắt giao nhau, thiếu niên khẽ mỉm cười, ánh nắng ấm áp mùa xuân trong đôi mắt ấy như nước chảy lan tỏa, tựa như ánh dương bao phủ đất trời, như gió xuân tan băng tuyết.

Hơi lạnh trong lòng Thôi Chiêu Như dần tan biến.

Nàng hỏi thị tỳ bên cạnh.

"Đó là ai?"

Thị tỳ đáp.

"Là thái tử điện hạ."

...

Trong điện Trường Lạc đã có vài người đang chờ.

Trong đó có nhị tiểu thư phủ Viễn Uy hầu, Tống Gia.

Tống Gia từ lâu đã nghe danh Quận chúa Thanh Hà.

Từ những năm trước nàng đã bắt đầu theo đuổi Hoài Vương điện hạ, mà cái tên Quận chúa Thanh Hà lại gắn liền với Hoài Vương điện hạ. Dù Quận chúa đã rời Thượng Đô nhiều năm, nhưng trong kinh thành chưa bao giờ thiếu lời đồn về nàng. Có người nói nàng xinh đẹp, có người khen nàng cao quý, nhưng nhiều nhất vẫn là chuyện nàng và Hoài Vương điện hạ thanh mai trúc mã, sau này nhất định sẽ thành đôi.