Nàng không cảm thấy việc thái tử coi hạt giống là vật quý giá có gì sai.
Hoa mười giờ lá thông rất đẹp.
Thái tử nếu thích loài hoa này cũng rất tốt. Nếu chàng thích thứ khác mà không thể đem tặng, cũng không phải lỗi của chàng. Chàng không được thánh sủng, trong tay vốn dĩ sẽ chẳng có vật gì quý giá.
Huống chi nàng cũng rất thích loài hoa này, đang lo không tìm được giống để trồng dưới xích đu, bây giờ vừa hay có rồi.
Chỉ tiếc hôm nay Thôi Chiêu Như chưa kịp trồng hoa, vừa mới đứng dậy đã nghe thấy tin Trưởng công chúa trở về phủ.
Trưởng công chúa bước vào Thiên Quang lâu, gương mặt tròn đầy như đĩa bạc tràn ngập ý cười, phía sau là một đoàn thị tỳ nối dài. Trưởng công chúa cười nói với Thôi Chiêu Như "Ngoại tổ mẫu của con đã khỏi bệnh, cứ nhắc mãi muốn gặp con, đến bữa trưa cũng không chịu để ta ăn xong đã thúc giục ta về đón con."
Vào cung đối với Thôi Chiêu Như chẳng khác nào trở về nhà.
Nơi cung đình trang nghiêm, tường đỏ ngói biếc kia chính là nhà mẹ đẻ của nàng. Thái hậu và hoàng đế đều thương nàng, trước tám tuổi nàng là khách quen trong nội đình, chẳng khác gì đám công chúa hoàng tôn sinh trưởng nơi đó. Mãi đến khi bị đưa tới Bắc Châu, nàng mới rời xa cung đình vừa uy nghiêm vừa thân thiết ấy.
Khi kiệu ngang qua đường cung, Thôi Chiêu Như liếc thấy cây mộc lan lớn kia.
Nàng nhớ khi còn bé, mình thích nhất là đu đưa dưới tán cây ấy, chiếc xích đu do Lục quý phi đặc biệt cho người làm cho nàng và Tạ Thần Hành. Phần lớn thời gian là Tạ Thần Hành đẩy nàng. Thật ra Tạ Thần Hành đẩy chẳng giỏi, nàng cũng chẳng thích mấy. Nhưng tên kia không cho phép người khác đẩy nàng, chỉ để một mình chàng làm, mà trước khi đẩy còn phải đòi nàng đưa cho một nửa số bánh quế hoa.
Nhớ tới những năm tháng ấy, lại nhớ đến cuốn sách tranh trong hộp gỗ, Thôi Chiêu Như bỗng thấy ngứa răng.
Dù vậy nàng cũng không định kể chuyện này với Trưởng công chúa.
Một là có nói cũng vô ích, lòng thương yêu con rể tương lai của Trưởng công chúa sẽ không thay đổi. Hai là chuyện này cũng chẳng to tát, Tạ Thần Hành tặng món đồ kia cũng chẳng gây ra nguy hại gì lớn. Ngày mai nàng chỉ cần trả đũa một món quà đủ dọa chết chàng là xong.
Thôi Chiêu Như nghiêm túc nghĩ xem mình nên tặng thứ gì để dọa chết Tạ Thần Hành. Nghĩ tới nghĩ lui suốt nửa ngày cũng chưa ra, ánh nắng xuyên qua rèm lụa xanh biếc, chiếu lên người khiến nàng cảm thấy ấm áp. Nàng hít sâu một hơi, dường như ngửi thấy hương thơm nhè nhẹ của nụ hoa trong gió.