Thôi Chiêu Như thấy vậy, liền mở miệng dặn dò.
Tố Nha lĩnh mệnh, chậm rãi rời đi.
Đợi nàng ta đi rồi, Thôi Chiêu Như mới quay lại nhìn Thanh Chi.
Tố Nha là đại cung nữ do thái hậu ban tặng, xưa nay luôn không ưa Thanh Chi, Thôi Chiêu Như vốn định nhắc nhở đôi câu, nhưng ngẫm lại tính cách con người vốn như thế, ép buộc cũng không tốt, hơn nữa ở trong phủ cũng chẳng có việc gì to tát, bèn không nói thêm.
Nàng nhìn về phía chiếc hộp gỗ mà Thanh Chi đang nâng.
Nghe đồn thái tử không được thánh tâm sủng ái, hoàng hậu cũng đối đãi bình thường.
Nhìn bề ngoài thì đúng là vậy.
Chiếc hộp gỗ đơn giản, vật liệu cũng chỉ là gỗ lê vàng bình thường.
Thôi Chiêu Như lại khá thích chiếc hộp gỗ này, thích vẻ đẹp tự nhiên mộc mạc của nó, cũng thích hình hai con mèo được khắc trên nắp hộp.
Không biết một thái tử nghèo túng sẽ tặng món gì.
Nàng duỗi tay mở hộp, bên trong là một túi gấm đơn sắc cùng mấy bình nhỏ bằng sứ trắng.
Thôi Chiêu Như hơi nhướng mày, cầm lấy túi gấm.
Túi gấm cầm trên tay rất nhẹ. Với trọng lượng thế này, lại nghe nói là vật quý giá nhất của thái tử, chẳng lẽ là ngân phiếu?
Mang theo chút tò mò, nàng mở túi gấm ra, bên trong không có ngân phiếu, chỉ thấy một nắm hạt giống màu nâu, mơ hồ trông có vẻ quen mắt. Đang còn nghi hoặc, thì nàng nghe Thanh Chi nói:
"Quận chúa, bên dưới có chữ."
Thôi Chiêu Như bước tới, chỉ thấy chỗ túi gấm ban nãy còn đặt một tờ giấy nhạt màu, giấy thô ráp, nhưng nét chữ thì vô cùng thanh thoát lãnh đạm. Trên đó viết
[Hoa mười giờ lá thông, có thể gieo bất cứ lúc nào, không cần chăm sóc.]
Nét chữ bay lượn như hạc múa trời cao, cứng cáp mà linh hoạt, đẹp đến cực điểm.
Trong tay Thôi Chiêu Như cầm hạt giống hoa mười giờ, dường như có thể mường tượng ra dáng vẻ thái tử lúc hạ bút. Nàng tin tưởng chữ như người, thấy chữ như thấy người, người viết được những nét chữ như vậy hẳn là kẻ có cốt cách cứng cỏi, cao nhã tựa phong lan. Ban đầu nàng không mấy tin những lời Thanh Chi kể, nào là cứu người yêu người, phần lớn chắc là diễn trò. Nhưng nhìn thấy nét bút này, nàng lại cảm thấy chưa chắc.
Thái tử có lẽ cũng là một người không tệ.
Đang suy nghĩ, bên cạnh Thanh Chi bĩu môi nói "Đường đường là thái tử, vậy mà vật quý giá nhất lại chỉ là một túi hạt giống?"
Thôi Chiêu Như hoàn hồn, cẩn thận đặt hạt giống lên bàn "Thế thì đã sao?"