Nghe vậy, tay Thôi Chiêu Như đang cầm quân cờ bỗng khựng lại giữa không trung, hàng mày liễu hơi nhướng lên, qua nửa khắc mới nói "Mẫu thân sẽ bù đắp cho hắn."
Trên triều đình, gia tộc của nàng, mẫu thân của nàng đều đứng về phe Hoài Vương điện hạ.
Thái tử chịu đưa thuốc cứu nàng không phải vì có lòng tốt gì, mà là muốn nhân cơ hội lấy lòng mẫu thân nàng, hoặc là hoàng hậu đứng sau thái tử muốn lấy lòng. Dù sao cũng không phải chân tình.
"Nói đến thái tử điện hạ, dạo gần đây cũng có gửi lễ vật tới, quận chúa có muốn mở ra xem không?"
Dù sao cũng đang nhàn rỗi ngồi đây, lại nghe nói quà tặng có thể bộc lộ phần nào tính cách con người, Thôi Chiêu Như gật đầu đồng ý.
Vài ngày trước, vừa trở lại Thượng Đô, nàng đã nhận được một đống quà từ thái hậu và hoàng đế, sau đó những người khác trong cung cũng nối gót gửi tặng, lúc ấy Thôi Chiêu Như còn đang dưỡng bệnh, nên tất cả lễ vật đều được cất trong kho Thiên Quang lâu. Chìa khóa kho được giao cho đại tỳ nữ Tố Nha giữ, Thanh Chi đi tìm Tố Nha đang sắc thuốc cho Thôi Chiêu Như, vừa khéo thuốc cũng đã xong, hai người cùng nhau mang tới.
Nước thuốc đặc sánh, mùi đắng lập tức lan khắp căn phòng, khiến người ta khó mở miệng.
Nhưng Thôi Chiêu Như đã quen rồi.
Thân thể nàng vốn yếu, dù không mắc bệnh cũng cần uống thuốc để dưỡng. Những năm trước mỗi ngày phải uống thuốc ba lần, hiện giờ chỉ còn một lần một ngày đã là cải thiện rất nhiều.
Trong chén sứ là nước thuốc đen sì, Thôi Chiêu Như là một tiểu cô nương rất quý phái, nhưng lúc này lại chẳng hề chớp mắt, chậm rãi uống hết từng ngụm, sau đó nghiêng đầu đặt chén xuống, cũng không cần dùng mật ong hay nước lọc để súc miệng. Nàng từng đọc y thư, biết rằng những thứ đó có thể xung khắc với dược tính.
Lúc còn nhỏ, nàng từng rất ghét đi lại và uống thuốc đắng, nhưng giờ đây hoàn toàn không còn phản cảm.
Nàng muốn sống thật tốt, không muốn để người thân phải lo lắng đau lòng vì mình, cho nên nàng sẽ kiên nhẫn uống thuốc.
Thanh Chi thấy nàng đặt chén xuống thì ôm lấy chiếc hộp gỗ chạy tới, hớn hở nói "Lúc đó tiểu thái giám giao lễ vật còn bảo đây là thứ quý giá nhất của thái tử, quận chúa mau mở ra xem đi."
Tố Nha liếc mắt nhìn Thanh Chi một cái, lông mày hơi cau lại.
"Bên ngoài hình như hoa mơ nở rồi, Tố Nha, ngươi ra ngoài bẻ vài cành cắm vào bình cho đẹp."