Lương Hoàn sa sầm mặt: "Ngươi cười cái gì?"
"Còn chưa thấy lũ tang thi bò lên đầu mày gặm à?" Lệ Diệu uể oải dựa vào đầu giường, chân gác lên máy trị liệu, nhìn cậu chằm chằm hai giây rồi ngoắc ngón tay.
Lương Hoàn miễn cưỡng bước qua đống quần áo và giày dép ngổn ngang trên sàn, đi đến mép giường.
"Lại đây, ngồi xuống." Lệ Diệu vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.
"Không cần." Lương Hoàn liếc nhìn tấm ga trải giường sẫm màu đã nhăn nhúm dưới thân hắn, nhất quyết đứng yên tại chỗ.
Khóe miệng Lệ Diệu vẫn vương nét cười. Hắn giơ cổ tay lên, chạm nhẹ hai cái vào mặt trong, một màn hình bán trong suốt cỡ bàn tay đột ngột hiện ra giữa không trung.
Lương Hoàn hơi ngạc nhiên.
Lệ Diệu thầm nghĩ cậu diễn cũng sâu thật đấy. Hắn chỉ vào màn hình, nói: "Thấy không, đây là Trung tâm kết đôi cư dân. Sáng nay lúc 8 rưỡi tao với mày mới đăng ký kết hôn xong. Muốn ly hôn thì ít nhất phải duy trì hôn nhân một trăm ngày, chưa kể ba năm sau mới được đăng ký ghép đôi lại. Nếu bây giờ đơn phương nộp đơn ly hôn, cả hai sẽ bị Trung tâm liệt vào danh sách đen vĩnh viễn."
Lương Hoàn lạnh lùng đáp: "Liên quan gì đến trẫm?"
Lệ Diệu thở dài thườn thượt: "Mày có biết bây giờ tìm được một người có tinh thần lực cấp S, gen tương thích với tao, lại không thuộc biên chế quân đội và đang trong độ tuổi phù hợp khó đến mức nào không?"
Lương Hoàn im lặng nhìn hắn.
"Tháng nào tao cũng phải nộp hồ sơ, ròng rã hai năm trời, đợi hơn bảy trăm ngày mới có người ghép đôi thành công, lại còn vừa vặn đủ tuổi, tinh thần lực đạt chuẩn." Lệ Diệu cười nhạt: "Tuy tao với mày mới quen chưa đầy 24 giờ, nhưng trước khi đăng ký kết hôn chẳng phải đã thỏa thuận rõ ràng rồi sao?"
"Thỏa thuận gì?" Lương Hoàn hỏi.
"... Mày giúp tao huấn luyện hỗ trợ tinh thần lực cho cơ giáp, đợi đến khi tao có thể tự mình điều khiển cơ giáp, chúng ta sẽ ly hôn trong hòa bình. Đổi lại, tao sẽ trả cho mày một ngàn vạn tiền ảo dưới danh nghĩa tài sản chung trong hôn nhân, miễn thuế hoàn toàn." Lệ Diệu hít sâu một hơi, kiên nhẫn giải thích: "Lương Hoàn, kết hôn là do mày đề nghị, tao sẽ trả thù lao sòng phẳng."
Nụ cười trên mặt hắn tắt ngấm, ánh mắt nhìn Lương Hoàn trở nên sắc lạnh: "Vừa rồi tao coi như mày bị sốc ở sân huấn luyện nên nói sảng. Mày muốn diễn hoàng đế hay thái giám gì thì tùy, nhưng nếu dám giở trò lừa tao, chuyện này sẽ không giải quyết êm thấm bằng một ngàn vạn đâu, hiểu chưa?"
Lương Hoàn đại khái đã hiểu ý hắn.
"Lương Hoàn" trước khi cậu nhập vào đã có giao kèo với Lệ Diệu: giúp hắn hoàn thành một việc gì đó, nhận tiền rồi đường ai nấy đi.
Nhưng cậu hoàn toàn mù tịt về cái gọi là tinh thần lực và cơ giáp, cũng chẳng đời nào vì tiền mà tùy tiện kết hôn với một kẻ xa lạ. Hơn nữa, thân phận của Lệ Diệu có vẻ không đơn giản, tòa nhà này cũng chẳng phải chốn an toàn để tá túc lâu dài. Hiện tại, ưu tiên hàng đầu là tìm cách trở về.
"Hiểu rồi." Lương Hoàn gật đầu.
Lệ Diệu thở phào nhẹ nhõm: "Hôm nay đưa thẳng mày đến sân huấn luyện là tao sơ suất. Dù mày có tinh thần lực cấp S, nhưng chưa từng qua huấn luyện quân sự bài bản, lũ tang thi và dị chủng kia đúng là hơi quá sức chịu đựng. Thôi, nghỉ ngơi trước đi."
Coi như đã khiến hắn nhận ra cái sai của mình.
Lương Hoàn chỉ vào màn hình nhỏ trên cổ tay hắn, nhớ lại lúc nãy khi vào tòa nhà, Lệ Diệu cũng dùng cổ tay để quét: "Thứ gọi là chip này, trẫm... ta cũng có sao?"
Lệ Diệu tùy ý chạm hai cái vào màn hình, màn hình cỡ bàn tay đột nhiên phóng to, gần như ập vào mặt Lương Hoàn. Cậu theo bản năng lùi lại nửa bước, liền bị hắn giữ vai ấn ngồi phịch xuống mép giường.
"Mở khóa bằng vân tay, ấn vào đây." Lệ Diệu chạm vào cổ tay trái cậu, một dấu vân tay màu xanh nhạt hiện lên.
Lương Hoàn làm theo, ấn ngón tay vào đó.
"Đừng ấn mạnh thế." Lệ Diệu nắm lấy tay cậu: "Định chọc thủng tay mình à?"
"Trẫm biết rồi." Lương Hoàn bực bội lườm hắn.
Lệ Diệu không nhịn được phì cười.
Sóng não của dị chủng rất nguy hiểm, hắn từng chứng kiến không ít binh lính bị hành hạ đến thê thảm, kẻ thì tưởng mình là chó, kẻ lại nhận vơ là phi thuyền, là tang thi... Tinh thần lực yếu ớt bị bức đến phát điên cũng chẳng lạ, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy có người hoang tưởng mình là hoàng đế.
Tuy nhiên, tinh thần lực càng cao thì khả năng tự phục hồi càng nhanh. Với cấp S của Lương Hoàn, chắc ngủ một giấc là đâu lại vào đấy thôi.
Lương Hoàn mở màn hình của mình lên, lập tức bị hình nền một gã đàn ông lực lưỡng trần như nhộng đập vào mắt. Gã da đen bóng nhẫy, đeo nơ trên cổ, đầu gắn hai cái tai thú, đang quỳ rạp xuống đất, chìa tay về phía trước đầy vẻ mời gọi.
"Vô liêm sỉ!" Lương Hoàn giật bắn mình lùi lại, mặt đỏ gay vì giận: "Đây là cái thứ quái quỷ gì vậy!"
"Hình nền động thôi mà, xóa được." Lệ Diệu không thể can thiệp vào màn hình của cậu, chỉ hướng dẫn cách xóa, rồi cười cợt: "Không ngờ khẩu vị của bệ hạ lại mặn mòi thế đấy."
"Trẫm không thích!" Lương Hoàn sầm mặt, lóng ngóng tìm cách xóa bỏ hình ảnh chướng mắt kia.
Lệ Diệu quan sát những thao tác vụng về của cậu, thỉnh thoảng lại nhắc: "Ấn vào đây này."
Gã đàn ông vai u thịt bắp cuối cùng cũng biến mất. Lương Hoàn quay đầu nhìn Lệ Diệu. Cũng may tên này cơ bắp cân đối, ngũ quan đoan chính, nhìn còn thuận mắt - dù sao tuyển người vào triều làm quan, ngoài tài năng còn phải xét đến ngoại hình, để hoàng đế nhìn cho vừa mắt, chứ cái loại béo phì ục ịch như Hứa Tu Đức thì miễn bàn.
"Nhìn màn hình đi." Lệ Diệu ấn đầu cậu, xoay mặt cậu về phía trước.
Lương Hoàn gạt phắt tay hắn ra: "Đừng chạm vào trẫm."
Lệ Diệu khoanh tay, dựa lưng vào đầu giường: "Vậy thì tự mày mò đi. Dù sao cũng là thông tin cá nhân của mày, không nhớ ra thì đừng vội, ngủ một giấc, mai khắc nhớ."
Nói xong hắn nằm xuống, gác chân lên máy trị liệu, nhắm mắt ngủ ngon lành.