Lương Hoàn ôm gối, ngáp một cái, chip bỗng nhiên kêu lên.
Không phải số của Lệ Diệu.
"Chào anh." Cậu lịch sự bắt máy.
"Tôi không khỏe." Giọng nói của đối phương mang theo ý cười: "Lương Hoàn, gan cậu ngày càng lớn đấy, để Đặng Mông bọn họ lùng sục khắp nơi tìm người tìm thuốc, cậu không sợ Lệ Diệu nghi ngờ sao?"
Lương Hoàn cũng cười: "Ngài Ngu?"
"Sao, mấy ngày không gặp đã không nhận ra rồi à?" Ngu Vạn Nghiêu nói.
"Chỉ là hơi bất ngờ thôi." Lương Hoàn dựa vào đầu giường.
"Nhiệm vụ thế nào rồi? Bùi Trọng đưa máy quét cho cậu rồi chứ?" Ngu Vạn Nghiêu hỏi.
Lương Hoàn xoa đầu Kim Bảo: "Ngài Ngu cứ yên tâm."
"Tôi nghe nói dạo này cậu và Lệ Diệu rất thân thiết, tình cảm cũng không tệ." Giọng Ngu Vạn Nghiêu rất ôn hòa: "Tiểu Lương, đừng để vẻ bề ngoài của Lệ Diệu mê hoặc. Tôi cứu cậu từ tầng 7 lên là vì cậu có tài, nếu không, chỗ của cậu sẽ chỉ là khu đèn đỏ."
Lương Hoàn nheo mắt: "Chuyện thuốc men..."
"Lệ Diệu uống thuốc kiểm soát tinh thần lực, nếu cần, tôi có thể cung cấp trực tiếp cho cậu." Ngu Vạn Nghiêu nói: "Người của cậu đều ở chỗ tôi, sau này không cần thiết thì đừng đến gần chợ đen."
Lương Hoàn hơi an tâm.
Ngu Vạn Nghiêu hình như không biết cậu mắc chứng rối loạn cảm giác do tinh thần lực cao, nếu không khi cảnh cáo đã không dùng "khu đèn đỏ" để đe dọa, mà khi cậu nhắc đến "thuốc" một cách chung chung, phản ứng đầu tiên của Ngu Vạn Nghiêu là viên thuốc màu xanh Lệ Diệu uống.
Xem ra người được gọi là "tiên sinh" trong cuộc gọi trước không phải Ngu Vạn Nghiêu, nhưng người đưa thuốc ức chế chứng rối loạn cảm giác và máy quét cho cậu lại là Bùi Trọng.
Thú vị đấy.
Cậu lập tức quyết định: "Ngài Ngu, nhiệm vụ sắp hoàn thành rồi, ngài có muốn gặp mặt không?"
...
"Dù Lương Hoàn là người của ai, quân đội cũng sẽ không để anh có cơ hội tiếp xúc với bất kỳ chuyện gì liên quan đến Kế hoạch Lê Minh."
"Lệ Diệu, anh có thể lái cơ giáp hay không cũng chẳng quan trọng."
"Dừng lại đi, coi như là vì những người anh em đã khuất."
Lời của Tưởng Mục Phong văng vẳng bên tai, Lệ Diệu nắm chặt cần điều khiển, cảm giác choáng váng và buồn nôn ập đến cùng một lúc. Dòng xe cộ qua lại và sóng điện từ trong không khí khiến hắn đau nhức đến tận xương tủy, mạch máu như bị thiêu đốt, tinh thần lực lúc cao lúc thấp bị đè nén trong không gian chật hẹp, chỉ có lý trí mới giúp hắn miễn cưỡng duy trì những hành động cơ bản nhất.
Việc hắn liên tục nhiều năm gửi hồ sơ đến trung tâm ghép đôi đã trở thành trò cười lớn nhất. Hắn cứ tưởng ít nhất mình cũng có được chút nhân quyền cơ bản, không ngờ quân đội lại tuyệt tình như vậy.
"Trao cho cậu lòng trung thành, hy vọng, dũng khí... Cậu là ngôi sao đầu tiên lóe sáng trên bầu trời, câuh là kỳ tích của nhân loại..."
"Lệ Diệu, chúng tôi không phủ nhận những đóng góp to lớn của cậu cho nhân loại."
"Những kẻ theo chủ nghĩa lý tưởng là người hy sinh đầu tiên trong kỷ nguyên mới."
"... Cậu quá ngây thơ rồi."
Chiếc xe bay đột ngột phanh gấp, đuôi xe xả ra làn khói xanh. Lệ Diệu nắm chặt cần điều khiển, cánh tay bắt đầu co giật, mồ hôi lạnh túa ra. Hắn có cảm giác mình đang điều khiển cơ giáp.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, nỗi sợ hãi và ghê tởm như ngọn lửa bùng lên dữ dội, hắn vội vàng bò ra khỏi xe bay, nôn thốc nôn tháo.
Tầm nhìn dần dần mờ đi, không biết là mồ hôi hay máu đang chảy xuống, hắn không quan tâm, lau bừa lên áo khoác, rồi chống súng, loạng choạng bước vào tòa nhà ký túc xá.
"Lệ Diệu, về rồi à?" Chú Dương ngẩng đầu lên chào hắn, Lệ Diệu như không nghe thấy, lướt qua mặt ông.
Các lính đánh thuê ở hành lang cảm nhận được sát khí còn rõ hơn cả chú Dương, vội vàng tránh xa Lệ Diệu, sợ bị vạ lây.
Lệ Diệu đứng trước cửa ký túc xá, cánh cửa vốn dĩ xám xịt đã được Kim Bảo lau chùi sạch sẽ đến mức có thể soi gương được. Hắn đưa hộp cơm vẫn còn treo trên tay Lương Hoàn cho con gấu trúc bông, nhìn chằm chằm con thú bông ngốc nghếch đó hai giây, rồi rút súng ra.
Nhưng hắn cố gắng bình tĩnh lại, tự thuyết phục bản thân, cho dù là chứng rối loạn cảm giác do tinh thần lực cao thì cũng chỉ có thể nói người làm giả hồ sơ cho Lương Hoàn, không thể chứng minh cậu là người được phái đến để theo dõi hắn. Vả lại, quân đội cũng sẽ không phái loại phế vật mắc chứng rối loạn cảm giác này làm nhiệm vụ... Có lẽ Lương Hoàn chỉ là quen sống sung sướиɠ ở khu nhà giàu, muốn lừa một tên lính đánh thuê lấy tiền.
Vậy thì hắn cũng sẽ không làm gì Lương Hoàn, cùng lắm thì đến lúc đó ly hôn. Lương Hoàn từ đầu đến cuối cũng không làm gì tổn hại đến hắn, nếu Lương Hoàn thật sự không còn nơi nào để đi, hắn có thể nuôi cậu. Hắn còn quen biết vài người bạn học, có lẽ có thể nhờ họ tìm hiểu phương pháp điều trị chứng rối loạn cảm giác.
Lệ Diệu siết chặt súng, cuối cùng vẫn cắn răng nhét trở lại thắt lưng, đưa tay mở cửa ký túc xá.
Hắn nghĩ, mình nên cho Lương Hoàn một cơ hội để giải thích.
"Lương Hoàn, anh..." Hắn bước vào căn phòng quen thuộc, cố kìm nén cơn giận. Bố cục bên trong khác hẳn so với lúc hắn rời đi, ga giường màu vàng nhạt, ghế tựa thoải mái, cốc nước trên bàn trà vẫn còn ấm, chỉ thiếu mỗi Lương Hoàn.
Sắc mặt Lệ Diệu vốn đã âm trầm, giờ đen hơn bao giờ hết. Hắn gọi vào số của Lương Hoàn, một giọng nữ ôn hòa vang lên: "Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không có thật..."
Tim hắn nặng trĩu. Hắn mở tủ ra, quả nhiên không thấy máy trị liệu đâu, thay vào đó là một chiếc máy quét được chế tạo thủ công tinh xảo. Đồng tử Lệ Diệu co rút, hắn quá quen thuộc với thứ này, năm đó khi bị thẩm vấn, hắn đã bị kiểm tra bằng loại máy này vô số lần, chỉ để xác nhận hắn có từng tiếp xúc với hộp đen hay không.
Hắn cười phá lên, nhưng khóe miệng nhanh chóng xị xuống.
Làm sao Lương Hoàn biết được chiếc máy trị liệu kia có liên quan đến hộp đen?
Lúc hắn rời đi, mọi thứ vẫn bình thường, tại sao Lương Hoàn lại đột ngột quyết định rời đi, hơn nữa chỉ mang theo máy trị liệu có thể tìm ra hộp đen, mà không phải bản thân hộp đen?
Hắn đã sơ hở ở đâu?
Tại sao Lương Hoàn lại để lại chiếc máy quét này?
Suy nghĩ hỗn loạn trong đầu hắn, hiện thực tàn khốc trước mắt càng khiến hắn thấy mình ngu ngốc khi vừa rồi còn lo lắng cho Lương Hoàn.
Lệ Diệu hít một hơi thật sâu, ánh mắt dừng lại ở một điểm.
Dưới đáy máy quét lộ ra một mảnh giấy trắng, hắn do dự một chút, rút ra... là một bức thư.
Chữ viết thanh tú, giống như chính Lương Hoàn, không thể nhầm lẫn.
"Lệ Diệu, cơm tối để trong tủ bảo quản, ta tự tay nấu, thử xem mùi vị thế nào, gặp lại nhớ cho ta biết. Thỏa thuận giữa hai ta vẫn còn hiệu lực, chỉ là dược liệu khó tìm, cần chút thời gian, mong ngươi kiên nhẫn chờ đợi.
Có việc nên phải đi, tạm biệt. Cảm ơn ngươi đã quan tâm, chăm sóc trong thời gian qua, sau này làm nhiệm vụ phải chú ý an toàn, bảo trọng.
Hữu duyên gặp lại.
Lương Hoàn."
Lệ Diệu nắm chặt tờ giấy mỏng manh, ánh mắt u ám, hắn nhìn chằm chằm vào nét chữ hồi lâu, rồi tức giận chửi thề, đạp mạnh vào giường.
Chiếc giường được làm bằng vật liệu đặc biệt cứng cáp, nhưng không chịu nổi cú đạp đầy giận dữ của hắn, khung giường gãy rời, gối và chăn màu vàng nhạt rơi xuống đất, cốc nước chanh trên bàn cũng đổ.
"Lương, Hoàn."
Giọng nói nghiến răng nghiến lợi, tràn đầy phẫn nộ, như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Lương Hoàn xoa xoa mũi.
Đặng Mông ngồi bên cạnh cậu, run rẩy hỏi: "Anh Lương, chúng ta thật sự đi sao? Tự nhiên ngài Ngu lại cho người đến đón chúng ta?"