Tưởng Mục Phong nhìn những người đột nhiên xuất hiện trong văn phòng, đẩy gọng kính, nói: "Chưa đầy một tuần."
"Anh biết." Lệ Diệu nằm ườn ra chiếc ghế sô pha đắt tiền, uống nước ép do robot mang đến: "Tiện đường ghé qua thăm em."
"Số lần anh đến thăm em đếm trên đầu ngón tay, cho dù có việc cũng chỉ liên lạc qua chip." Tưởng Mục Phong tò mò: "Chuyện gì khiến anh mấy hôm nay hai lần ghé thăm chỗ nhỏ bé này vậy?"
"Em không hiểu nỗi khổ của người đã kết hôn đâu." Lệ Diệu cắn ống hút.
Tưởng Mục Phong vừa xem hồ sơ vụ án vừa nói: "Tên gián điệp đó à?"
"Nói chuyện cẩn thận một chút, vẫn chưa xác nhận mà." Lệ Diệu hơi khó chịu.
Tưởng Mục Phong nói ngắn gọn: "Anh xong đời rồi."
Lệ Diệu nhìn cậu ta.
"Em xem ảnh của Lương Hoàn rồi, đây tuyệt đối là mỹ nhân kế nhắm vào anh." Tưởng Mục Phong vùi đầu vào công việc: "Cậu ta hoàn toàn là hình mẫu lý tưởng của anh."
"Anh có hình mẫu lý tưởng từ bao giờ?" Lệ Diệu thờ ơ.
Tưởng Mục Phong nói: "Tinh thần lực cao, thể lực thấp, vừa đẹp trai vừa sạch sẽ, tính cách dịu dàng, chu đáo, đi khu vực ngoại vi với anh cũng không hề sợ hãi."
"Là đàn ông." Lệ Diệu bổ sung.
"Đàn ông thì làm sao, mấy hôm trước em vừa xử lý một vụ án ly hôn với robot." Tưởng Mục Phong nói: "Thời đại này, kết hôn với dị chủng, tang thi đều có, yêu cầu về bạn đời của con người không còn khắt khe như vậy, vậy mà anh vẫn còn để ý đến giới tính."
Lệ Diệu hừ lạnh: "Hựu Chiêu Thần có đến tìm em không?"
"Có, uống được mấy chén thì vừa khóc vừa kể lể, mắng anh xong lại quay ra tự mắng mình." Tưởng Mục Phong xử lý hồ sơ rất nhanh, mắt không chớp: "Năm đó cái chết của Dịch Hành Bạch hoàn toàn là tai nạn..."
Nói xong, cậu ta mới nhận ra mình lỡ lời, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn Lệ Diệu, lại thấy hắn không có phản ứng gì, đang nhìn chằm chằm vào hình ảnh cơ giáp.
"Giải đấu cơ giáp? Anh muốn tham gia?" Tưởng Mục Phong ngạc nhiên.
Lệ Diệu ấn vào hình ảnh chiếc cơ giáp cấp A làm phần thưởng, thờ ơ nói: "Tham gia thì cũng chỉ có thể tham gia thi đấu đôi, tinh thần lực của anh lúc cao lúc thấp, dễ bị "đơ", tay cũng không ổn."
"Loại giải đấu này, cho dù không cần tinh thần lực, chỉ dùng một tay anh cũng có thể hạ gục bọn họ." Tưởng Mục Phong không để tâm: "Em vẫn nhớ câu nói nổi tiếng của anh, cơ giáp dưới cấp S đều là rác rưởi."
Lệ Diệu thở dài: "Lương Hoàn cứ nằng nặc đòi anh tham gia, ở nhà làm loạn với anh."
Tưởng Mục Phong nghe mà nổi da gà: "Phiên tòa xét xử Dịch Viên bị hoãn thêm ba tháng, quân đội tuyên bố đã tìm thấy hộp đen của hạm đội Sao Mai năm xưa."
"Hộp đen? Thứ đó đã nổ thành tro rồi." Lệ Diệu cười nhạo, nghịch hình ảnh cơ giáp 3D.
Tưởng Mục Phong nghe vậy nghiêm mặt nói: "Anh thật sự không biết hộp đen ở đâu sao?"
Lệ Diệu liếc nhìn cậu ta: "Luật sư Tưởng, cuối cùng em cũng quyết định từ bỏ con đường tà đạo, gia nhập quân đội rồi à?"
Tưởng Mục Phong tức giận, lạnh lùng nói: "Nếu em muốn gia nhập quân đội, em đã giao anh ra ngay từ lúc anh gọi điện cho em rồi, không đến mức để anh gây ra nhiều rắc rối như vậy."
Lệ Diệu im lặng nhìn cậu ta, một lúc sau mới cười: "Đừng giận, anh chỉ đùa thôi."
"Lương Hoàn không phải người của chúng ta." Tưởng Mục Phong tháo kính, day trán: "Lúc đó, tin tức anh muốn tìm người ghép đôi vừa truyền ra, các bên đều có hành động, nhưng quân đội kiểm soát rất nghiêm ngặt, căn bản không nhúng tay vào được, huống hồ trung tâm ghép đôi cư dân là tổ chức nghiên cứu khoa học trung lập."
"Không sao." Lệ Diệu đứng dậy: "Anh đi đây."
"Lệ Diệu." Tưởng Mục Phong gọi hắn lại: "Toàn quân Kế hoạch Lê Minh bị diệt là một sự kiện ngoài ý muốn, mọi chuyện đã được điều tra rõ ràng, anh đã được trả tự do, ngay cả Dịch Viên cũng không có bất kỳ bằng chứng trực tiếp nào cho thấy ông ấy phải chịu trách nhiệm. Sao anh cứ phải điều tra cho ra nhẽ làm gì? Các lãnh đạo cấp cao của Kế hoạch Lê Minh gần như đều bỏ mạng ngoài vũ trụ, cho dù anh có điều tra ra được gì, anh định tìm ai để trả thù?"
Lệ Diệu bất đắc dĩ: "Em nghĩ nhiều rồi, anh chỉ muốn lái cơ giáp một lần nữa."
Tưởng Mục Phong không tin: "Anh biết gì thì cứ nói cho em biết, em có thể giúp anh."
"Nước ép không đường này ngon đấy, gói cho anh một phần." Lệ Diệu nói với robot.
Tưởng Mục Phong kích động, cậu ta trầm giọng nói: "Một phần tư liệu về Lương Hoàn đã được gửi đến, kết quả kiểm tra gen của cậu ta là giả."
Lệ Diệu cuối cùng cũng chịu rời mắt khỏi cốc nước ép.
"Tinh thần lực của cậu ta đúng là cấp S, nhưng thể lực thực tế chỉ đạt E-." Tưởng Mục Phong thấy sắc mặt hắn sa sầm, vẫn cố nói tiếp: "Lương Hoàn là người mắc chứng rối loạn cảm giác do tinh thần lực cao."
"Cậu ta căn bản không thể điều khiển bất kỳ loại cơ giáp nào."