Chương 46: Đáng yêu

Hắn cúi đầu ăn một lúc, rồi mới nói: "Giải đấu cơ giáp tuy rằng không hạn chế tinh thần lực, nhưng muốn điều khiển cơ giáp, tinh thần lực ít nhất cũng phải đạt cấp B. Anh tinh thần lực cấp C thì đi xem náo nhiệt gì chứ."

Hắn ăn cơm rất nhanh, bây giờ lại chậm rãi, như thể mất hết cảm giác ngon miệng. Hắn cụp mắt xuống, Lương Hoàn không nhìn rõ vẻ mặt hắn, chỉ thấy được vết sẹo cũ trên mũi.

"Là sợ người ta cười nhạo sao?" Lương Hoàn hỏi.

Lệ Diệu hít sâu một hơi, chỉ đũa vào cậu: "Chỉ là anh dễ tính thôi, đổi lại là người khác, anh đã đánh em rồi, tin không?"

Lương Hoàn mỉm cười: "Hồi nhỏ, trẫm rất hay khóc. Có lần ngủ quên trên triều, đến lúc tỉnh dậy thì ngã từ trên long ỷ xuống, gãy mất một cái răng sữa, khóc trước mặt văn võ bá quan đến mức suýt ngất, xấu hổ quá, mấy hôm liền không dám lên triều. Sau đó, thầy tìm đến trẫm, nói với trẫm rằng, nếu cứ để ý đến ánh mắt của người khác như vậy thì cả đời sẽ chẳng làm nên trò trống gì, hoàng đế cũng đừng làm nữa. Đó là lần đầu tiên thầy nổi giận, lúc đó trẫm còn nhỏ, không hiểu chuyện, chỉ thấy sợ hãi, cuối cùng vẫn phải bịt cái răng hở lên triều."

Lệ Diệu thấy thú vị: "Tinh thần không bình thường mà cũng nhớ chuyện xưa được."

"Ừ." Lương Hoàn không phủ nhận, chỉ thở dài: "Lúc đó cứ tưởng trời sắp sập đến nơi."

Lệ Diệu nhếch mép: "Cũng đáng yêu đấy chứ."

"Trẫm thấy ngươi cũng rất đáng yêu." Lương Hoàn dịu dàng nhìn hắn: "Lệ Diệu, ánh mắt người khác vốn chẳng quan trọng, nếu muốn làm lại từ đầu, ngươi phải nhìn thẳng vào bản thân mình trước đã."

Lệ Diệu hơi mất tự nhiên, cúi đầu ăn cơm: "Bớt dạy đời anh đi."

Lương Hoàn thở dài: "Ta chỉ muốn ngươi đi cùng ta."

Lệ Diệu suýt nữa phun cơm vào mũi, hắn ngẩng đầu trừng mắt nhìn Lương Hoàn: "Nói chuyện đàng hoàng, đừng có làm ra vẻ buồn nôn, anh không có ý đó với em."

Lương Hoàn cười tủm tỉm: "Ta biết, nhưng giao tiếp giữa người với người đâu phải chỉ có tình yêu, trẫm thưởng thức ngươi, luôn muốn thân thiết với ngươi, có gì sai?"

"..." Lệ Diệu nghẹn lời, tức đến bật cười: "Hoàng đế các người nói chuyện với ai cũng vậy à?"

Lương Hoàn gắp thức ăn cho hắn: "Trẫm đối xử với ngươi đương nhiên khác với người khác."

Cậu rất coi trọng Lệ Diệu, người thay đổi nhanh chóng như vậy, nếu có thể vực dậy, tương lai nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn.

Lệ Diệu tức giận, ăn sạch đồ ăn.

Người cổ đại đúng là khó chơi.

"Nếu ngươi thật sự không muốn đi, ta cũng sẽ không ép." Lương Hoàn nói: "Ta có thể hỏi Bùi Trọng hoặc Đặng Mông."

Nếu cậu dùng lời lẽ vừa đe dọa vừa dụ dỗ, Lệ Diệu có lẽ sẽ kiên quyết từ chối, thậm chí còn có thể đánh nhau với cậu. Nhưng bây giờ, cậu lại dùng thái độ chân thành, ôn hòa như vậy, khiến Lệ Diệu cảm thấy khó xử, từ chối thì lại thấy áy náy...

Lương Hoàn đang dựa vào giường xem chip, xem đến say sưa thì tấm nệm bên cạnh lún xuống. Cậu quay đầu lại, Lệ Diệu đẩy vai cậu: "Vào trong đi, nhường chỗ cho anh."

Lương Hoàn lịch sự nhắc nhở hắn: "Giường của ngươi ở bên cạnh."

Tuy rằng cậu có nhiều giai thoại về mối quan hệ hòa thuận giữa vua tôi, cũng từng cho phép các đại thần ngủ chung giường, nhưng không ai dám coi lời nói khách sáo của cậu là thật. Cậu không thích người khác động vào giường mình, thứ duy nhất được phép lên giường chỉ có tấu chương.

Lệ Diệu đưa tay ôm vai cậu: "Anh nghĩ lại rồi, hình như em nói đúng."

Lương Hoàn gạt tay hắn ra: "Cách xa trẫm một chút."

"Vừa rồi còn nói đối xử với anh khác biệt, mới được bao lâu đã trở mặt?" Lệ Diệu tiếp tục bám lấy cậu: "Trước đây, anh với anh em của anh ngày nào cũng ngủ chung giường, có sao đâu. Em đừng có nhỏ mọn thế, tâm sự chút đi."

"Ngươi nghĩ thông rồi?" Lương Hoàn hỏi.

"Vốn chẳng có gì phải nghĩ." Lệ Diệu cho cậu xem hình xăm con rồng đen nhỏ trên cổ tay mình, hất hàm ra lệnh: "Sờ thử xem."

Lương Hoàn nghi ngờ sờ vào, một lúc sau ánh mắt cậu khẽ biến đổi: "Chỗ này cũng từng bị gãy."

"Lúc đó bàn tay này bị nổ nát, thịt nát xương tan, nhưng mà anh may mắn, khoang cứu hộ đóng lại kịp thời, phần lớn vẫn còn nguyên." Lệ Diệu chỉ vào sừng rồng: "Anh không cử động được, ngất đi rồi tỉnh lại, mở mắt ra chỉ thấy toàn máu và xương của mình. Sau đó, anh cũng không phân biệt được là mơ hay thực, mãi sau mới cử động được một chút, không biết mất bao lâu mới đến được chỗ máy trị liệu."

"Anh với nó chỉ cách nhau có vậy." Lệ Diệu khoa tay khoảng cách bằng một bàn tay: "Anh còn tưởng mình phải mất nhiều năm mới đến được chỗ nó, sau đó mới biết chỉ mất ba tháng. Đáng tiếc vẫn là quá lâu, từ đó về sau, tay này của anh không thể nào điều khiển thiết bị tinh vi được nữa, lúc đầu thậm chí còn không viết được chữ."

Đây là lần đầu tiên hắn nhắc đến quá khứ, Lương Hoàn nhìn con rồng nhỏ, ánh mắt phức tạp.

"Anh nằm mơ cũng muốn lái cơ giáp, nhưng anh không làm được, Lương Hoàn." Giọng Lệ Diệu trầm thấp vang lên bên tai cậu: "Nếu em có thể chữa khỏi cho anh, anh nguyện ý làm bất cứ chuyện gì cho em."

Lương Hoàn cụp mắt xuống, nhẹ nhàng vuốt ve con rồng nhỏ trên cổ tay hắn: "Trẫm sẽ cố hết sức."

Lệ Diệu nắm lấy tay cậu: "Cảm ơn em."

Lương Hoàn vừa định ngẩng đầu lên, Lệ Diệu đã ôm chầm lấy cậu. Hơi ấm từ cơ thể hắn truyền đến khiến cậu ngẩn người.

Lệ Diệu nghiến chặt răng, hắn không ngờ phải diễn trò đến mức tổn thương tinh thần. Cả đời hắn chưa từng nói những lời buồn nôn như vậy, để khôi phục tinh thần lực, hắn cũng bất chấp tất cả.

May mà người bị rối loạn tinh thần sau khi hồi phục sẽ không nhớ những chuyện đã xảy ra, nếu không hắn nhất định phải diệt khẩu Lương Hoàn.

Một bàn tay ấm áp đặt lên lưng hắn, Lương Hoàn nhẹ nhàng vỗ về, khẽ cười: "Lệ Diệu, nếu không quen thì không cần phải làm vậy."

Lệ Diệu ngẩng đầu lên, nhướng mày, ánh mắt sắc bén.

"Tai đỏ rồi kìa." Lương Hoàn buông hắn ra, trêu chọc véo tai hắn.

Lệ Diệu im lặng vài giây, vành tai đỏ ửng như bị lửa thiêu, lan xuống tận cổ.

Mẹ kiếp!

Bây giờ hắn muốn gϊếŧ người diệt khẩu, ném Lương Hoàn ra ngoài vũ trụ!

"Thời tiết nóng quá." Hắn che mắt Lương Hoàn, ấn cậu xuống giường: "Em nằm nghỉ cho mát."

Lương Hoàn bất mãn bĩu môi. Lệ Diệu lấy gối đè lên mặt cậu, hung dữ nói: "Còn cười nữa là anh bóp chết em."

Lương Hoàn nắm lấy hình xăm con rồng đen trên cổ tay hắn, giọng nói vang lên từ dưới gối: "Lệ Diệu, ngươi đang mưu hại vua."

Lệ Diệu cười khẩy: "Đúng vậy, trẫm sắp soán ngôi."

Lương Hoàn không nói gì, Lệ Diệu sợ cậu ngạt thở, vội vàng bỏ gối ra, thấy Lương Hoàn mặt đỏ bừng, cậu cười nhìn hắn: "Được, trẫm chờ."

Trái tim hắn bỗng nhiên lỡ một nhịp, Lệ Diệu bình tĩnh lại, ném gối lên người cậu: "Em nghỉ ngơi đi, anh đi sân huấn luyện."

Lương Hoàn nhìn thời gian trên chip: "Sân huấn luyện sắp đóng cửa rồi."

Lệ Diệu đã ra đến cửa, nghe vậy quát: "Xùy, một ngày không đánh nhau là ngứa ngáy tay chân!"

Lương Hoàn ôm gối ngồi dậy, ngẩn người.

Cậu đã quên mất bao nhiêu năm rồi mình chưa từng thoải mái vui đùa như vậy, chẳng lẽ xuyên không đến thế giới khác, thay đổi cơ thể trẻ trung, ngay cả tâm hồn cũng trẻ lại? Trên tay vẫn còn lưu lại hơi ấm từ cổ tay Lệ Diệu, cậu nhìn chằm chằm tay mình một lúc, rồi nhìn hộp cơm Lệ Diệu đã ăn sạch sẽ.

... Hình như có chút vui vẻ.

Sớm tối ở chung với Lệ Diệu, dường như nguy hiểm hơn cậu tưởng tượng.

...