Lương Hoàn tiện đường đến cửa hàng của Bùi Trọng.
Bùi Trọng nhìn đồng hồ: "Cậu đến muộn 10 phút."
"Xin lỗi, ăn cơm hơi lâu." Lương Hoàn nhận lấy thiết bị kiểm tra: "Ngài Ngu đưa à?"
"Ừ." Bùi Trọng liếc nhìn hộp quà lớn cậu mang theo: "Ba tháng, đừng quên đấy."
Lương Hoàn nói: "Tôi thấy hơi tò mò, nếu anh quen Lệ Diệu, sao ngài Ngu không bảo anh đi lấy hộp đen?"
"Lệ Diệu cũng không tin tưởng tôi." Bùi Trọng giơ cánh tay robot lên, vẻ mặt u ám: "Đôi tay này của tôi là nhờ hắn ban tặng."
Lương Hoàn nhìn hắn: "Lệ Diệu chặt à?"
"Không phải." Bùi Trọng nghiến răng: "Cậu bị ngài Ngu phái đến bên cạnh hắn ta, vậy mà không biết chút thông tin nào sao?"
"Đầu óc vẫn chưa hồi phục." Lương Hoàn bất đắc dĩ: "Chắc là do chứng rối loạn cảm giác, thuốc đâu?"
Bùi Trọng đưa thuốc cho cậu: "Lệ Diệu không tham gia đại hội lính đánh thuê, tiên sinh rất hài lòng."
"Cảm ơn." Lương Hoàn nhận lấy lọ thuốc, mở ra, bên trong là những viên thuốc nhỏ màu xanh nhạt, rất giống loại Lệ Diệu uống, chỉ là màu nhạt hơn.
"Đây là liều dùng một tháng, mỗi ngày ba viên, đừng uống nhiều." Bùi Trọng nói.
Lương Hoàn lắc lắc lọ thuốc: "Ừ."
"Khi nào đầu óc cậu mới khỏi?" Bùi Trọng nhớ đến thái độ kiêu ngạo, hống hách của cậu trước đây, giờ nhìn cậu ngoan ngoãn, vô hại thế này, anh ta thấy hơi kỳ lạ.
"Tôi cũng không biết." Lương Hoàn cười cười, đặt hộp quà xuống: "Cảm ơn anh đã nói cho tôi chuyện tủy sống của dị chủng. Bùi Trọng, cho dù tôi không khôi phục trí nhớ, nhưng trực giác mách bảo tôi, anh và Ngu Vạn Nghiêu không giống nhau."
Bùi Trọng liếc nhìn hộp quà đựng robot giúp việc hình gấu trúc...thực ra từ lúc Lương Hoàn bước vào, anh ta đã nhìn thấy. Anh ta không ngờ đối phương lại mang quà đến, càng không ngờ Lương Hoàn lại mua thứ vô dụng này.
Anh ta mặt không cảm xúc mở hộp quà ra, rồi mặt không cảm xúc vùi mặt vào đó.
Lương Hoàn này... cũng không tệ lắm.
...
Lương Hoàn xách hộp cơm, mở cửa ký túc xá, thấy Lệ Diệu đang khoanh tay ngồi trên ghế dài nhìn chằm chằm mình.
"Ngươi không đi huấn luyện à?"
"Em còn dám về à?"
"..."
"..."
Lương Hoàn bình tĩnh đóng cửa lại, đưa đồ ăn cho Kim Bảo.
"Để anh xem nào, em đến nhà hàng Xuân Mãn Viên ở tầng ba chợ đen ăn trưa hai tiếng, chi tiêu hết 13 vạn, mua robot giúp việc đời mới nhất ở tầng hai, hết 7 vạn, rồi đến cửa hàng sửa chữa cơ giáp ở tầng một nói chuyện nửa tiếng, trên đường còn ghé vào tiệm bánh ngọt Gấu Trúc Nhỏ ăn bánh kem xoài, uống nước cam ép có ga, cuối cùng mới chậm rãi đi bộ về, còn tán gẫu với chú Dương 10 phút." Lệ Diệu phóng to lịch sử di chuyển trên chip, cùng với hóa đơn chi tiêu, đặt trước mặt cậu, tra khảo nói: "Sao giờ lại nhớ mang chip? Quên không cất trong bụng Kim Bảo à? Hay là chuyển tiền cho người ta thì phải mang theo chip?"
Lương Hoàn ngồi đối diện hắn, bảo Kim Bảo mở hộp cơm ra, mùi thức ăn nóng hổi thơm phức: "Ăn lúc còn nóng đi."
Lệ Diệu gõ bàn: "Trả lời câu hỏi của anh cho đàng hoàng, bệ hạ Lương Hoàn."
Lương Hoàn nghiêm mặt nói: "Lệ Diệu, ngươi theo dõi trẫm, trẫm có thể hiểu."
Lệ Diệu nghiến răng cười: "Anh theo dõi em bằng cách nào?"
"Nhịp thở của ngươi không đều, tiếng bước chân cũng khác với người thường, trẫm có thể nghe thấy." Lương Hoàn nói: "Ta đã nhờ người che chắn chip rồi, ngươi không thể có được thông tin chi tiết như vậy."
Lệ Diệu: "... Chậc."
"Ta cho ngươi đi theo là đã thể hiện thành ý rồi." Lương Hoàn nói: "Ta tìm Đặng Mông là vì giải đấu cơ giáp, tìm Bùi Trọng là vì sau này có thể cải tạo cơ giáp, tất cả đều là vì tương lai của chúng ta."
Lệ Diệu rất cẩn thận, không đến gần, chắc là không nghe rõ nội dung cụ thể, nhưng dù có nghe thấy cũng không sao, cậu nói đều là thật.
"Lén ăn bánh ngọt, uống nước có ga cũng là vì anh?" Lệ Diệu nhướng mày.
Lương Hoàn ho nhẹ một tiếng: "Trẫm chỉ là muốn thử."
"Ngon không?" Lệ Diệu nhếch mép cười, hung dữ hỏi.
"Cũng tạm." Lương Hoàn cụp mắt, hồi tưởng lại, bình nước có ga đó quá ngọt, cậu không thích.
Lệ Diệu gõ đũa vào hộp cơm: "Vừa cho người ta tiền, vừa cho người ta gấu trúc, đến lượt anh thì chỉ có cơm thừa, bệ hạ, em keo kiệt thật đấy."
Lương Hoàn nói: "Cho ngươi mới làm."
Lệ Diệu khịt mũi cười.
"Lệ Diệu, ngươi có thể lập nhóm tham gia giải đấu cơ giáp với ta không?" Lương Hoàn hỏi.
Nụ cười trên mặt Lệ Diệu tắt ngúm.