Chương 43: Ngu Vạn Nghiêu

Đương nhiên câu có thể tự mình đi gϊếŧ dị chủng đặc cấp, nhưng không nói đến việc nội lực hiện giờ của cậu không đủ, thể lực cũng không tốt, cho dù có thể, những việc chém gϊếŧ này lợi nhuận quá thấp, cậu thích sắp xếp người phù hợp vào vị trí phù hợp hơn, chỉ cần cho đối phương chút lợi ích là có thể khiến họ vui vẻ.

Lệ Diệu chính là lựa chọn tốt nhất hiện tại.

"Đừng có nhìn anh chằm chằm nữa, đáng sợ lắm đấy." Lệ Diệu chỉ vào giường, tiện tay rút tay ra: "Đi ngủ đi bệ hạ."

Lương Hoàn mỉm cười: "Lệ Diệu, không nói đến chuyện khác, trẫm rất thích ngươi."

Lệ Diệu bất lực trở mình, kéo chăn trùm kín đầu.

Người này chắc không phải là quân đội phái đến dùng mỹ nhân kế chứ, sao cứ suốt ngày quyến rũ người khác thế này.

May mà hắn không thích đàn ông.

...

Tuy rằng Lương Hoàn đã đồng ý, nhưng thực ra cậu không chắc chắn lắm về việc chữa trị vết thương cũ cho Lệ Diệu. Cậu chỉ có thể giúp hắn điều hòa kinh mạch, còn tinh thần lực, ngay cả chứng rối loạn cảm giác của mình cậu còn chưa giải quyết được, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc cậu lợi dụng hắn trước. Chỉ là sự sảng khoái của Lệ Diệu khiến cậu hơi áy náy, người này chắc là đã thử rất nhiều cách mà không hiệu quả, nên mới bằng lòng thử phương pháp mà người ngoài nhìn vào chỉ thấy "ba hoa khoác lác" này.

Nhưng dù sao thì Lệ Diệu coi như đã tạm thời ổn định.

Đặng Mông không ngờ lại liên lạc được với Lương Hoàn, càng không ngờ đối phương còn muốn gặp hắn ta.

Đặng Mông ăn diện rất lâu, đám đàn em cũng ăn mặc chỉnh tề, thậm chí còn kéo cả Hứa Vân Nghiên đi cùng. Ngay cả ở chợ đen, đám lưu manh đòi nợ này cũng bị người ta xa lánh. Nhìn bọn họ vênh váo, người qua đường đều không khỏi liếc nhìn thêm vài lần.

Lương Hoàn lần này mặc đồ của Lệ Diệu, quần áo của cậu dính đầy máu tang thi và dị chủng, bị Kim Bảo ném vào thùng rác. Quần áo của Lệ Diệu đúng chất lính đánh thuê, đi trên đường cũng chẳng ai dám đến gần.

"Anh Lương, bên này!" Đặng Mông thấy cậu thì vội vàng chạy đến.

"Anh Lương!" Hứa Vân Nghiên và những người khác cũng đồng thanh gọi cậu, ánh mắt nhìn Lương Hoàn đều sáng lấp lánh.

Lương Hoàn không nhịn được cười: "Sao mọi người lại đến đây?"

"Mấy đứa nghe nói là anh Lương, ai cũng muốn đi theo." Đặng Mông cười tươi như hoa: "Anh Lương, em đã đặt đồ ăn ở tầng ba rồi, chúng ta đi ăn cơm trước, vừa ăn vừa nói chuyện."

"Anh Lương, đồ ăn ở quán đó ngon lắm, đều là đầu bếp nấu tại chỗ!"

"Đi thôi, đi thôi anh Lương, anh Đặng khó khăn lắm mới đãi khách đấy."

Lương Hoàn có chút hứng thú: "Nấu tại chỗ? Có thể đóng gói không?"

"Chắc là được." Đặng Mông không chắc chắn lắm: "Anh Lương muốn mang về à?"

"Cho Lệ Diệu nếm thử." Lương Hoàn đi trước, hỏi Đặng Mông: "Ở khu vực phía Đông có chỗ nào bán dược liệu không? Chợ đen cũng được."

Đặng Mông gãi đầu: "Dược liệu? Nhà máy sản xuất thuốc chắc có."

Lương Hoàn miêu tả sơ qua về dược liệu Trung Quốc, Đặng Mông nghe mà như rơi vào sương mù. Hứa Vân Nghiên bên cạnh nhỏ giọng nói: "Em... em biết một chỗ."

Lương Hoàn quay đầu nhìn cậu ta, mỉm cười: "Thật tốt quá, ở đâu vậy?"

Hứa Vân Nghiên đỏ mặt, ngượng ngùng nói: "Em nghe bố em kể, ở tầng hầm 8 có một bà cụ chuyên bán dược liệu Trung Quốc cổ đại, nhưng mà bà ấy thần bí lắm, thường xuyên không có ở đó, gặp được bà ấy phải cần chút may mắn. Hơn nữa, đồ của bà ấy bán rất đắt, hình như bà ấy không phải người của chợ đen."

"Bà ấy tên là gì?" Lương Hoàn hỏi.

Hứa Vân Nghiên lắc đầu: "Em không rõ lắm, chỉ nghe nói họ Tô."

Lương Hoàn gật đầu, cùng bọn họ đi ăn cơm.

"Ngài Ngu tên là Ngu Vạn Nghiêu, sống ở tầng 7, là đại boss của cả chợ đen." Nghe cậu hỏi, Đặng Mông lập tức hào hứng kể lể tất cả những gì mình biết: "Ngài Ngu năm nay hơn 50 tuổi, nghe nói từng là huấn luyện viên rất lợi hại trong quân đội, hình như là đắc tội với hiệu trưởng nên mới đến chợ đen... Đến đây cũng được 20 năm rồi, dù sao lúc em còn nhỏ thì ông ấy chưa đến. Lúc đó, chợ đen hỗn loạn lắm, đừng nói đến việc buôn bán, ngày nào cũng có người chết vì đánh nhau, ẩu đả, còn chưa kể đến những chuyện bẩn thỉu khác. Bên ngoài cũng mặc kệ, trừ những kẻ liều mạng thì chẳng ai dám đến. Nhưng từ khi ngài Ngu đến, ông ấy đã dồn hết những kẻ côn đồ đó xuống tầng hầm... Ít nhất bây giờ không còn nghe nói đến chuyện gϊếŧ người nữa, mọi người đều tuân thủ quy tắc, cũng rất kính trọng ngài Ngu... Mọi người đều nói ông ấy là hoàng đế thực sự của chợ đen."

Lương Hoàn gật đầu: "Có ảnh của ông ta không?"

"Em... em có." Hoa Tai giơ tay, lấy chip ra, kích động nói: "Đây... đây là em... em chụp lúc..."

"Thôi đưa đây cho anh!" Đặng Mông sốt ruột giật lấy cổ tay cậu ta, mở chip ra. Trên bàn lập tức hiện lên hình ảnh một người.

Người này trông khá trẻ, nhiều nhất là ba, bốn mươi tuổi, vẻ ngoài nho nhã, trên mặt mang nụ cười hiền lành. Bộ vest trắng và chiếc kính gọng mảnh khiến ông ta trông rất lịch sự, tri thức. Nhìn bề ngoài, hoàn toàn không giống người đứng sau thao túng cả chợ đen.

"...ở... ở giải đấu cơ giáp." Hoa Tai thở phào nhẹ nhõm, nói hết câu.

Lương Hoàn mỉm cười: "Cậu tên là Hoa Tai à?"

Hoa Tai lắc đầu lia lịa: "Anh Lương, em... em tên là Tiếu... Tiếu..."

"Nó tên là Tiếu Ngươi." Đặng Mông nghe cậu ta nói mà toát cả mồ hôi, vội vàng trả lời thay.

"Tên hay đấy." Lương Hoàn nhìn Tiếu Ngươi: "Ngu Vạn Nghiêu biết lái cơ giáp sao?"

Tiếu Ngươi gật đầu lia lịa: "Anh ấy giỏi lắm."

"Ngài Ngu có một chiếc cơ giáp riêng tên là Thần Phong, rất lợi hại, là quán quân của giải đấu cơ giáp lần trước." Đặng Mông nói: "Ông ấy vốn là huấn luyện viên cơ giáp được quân đội đặc biệt mời đến. À đúng rồi anh Lương, Bùi Trọng trong nhóm của Lệ Diệu là học trò của ông ấy."

Lương Hoàn ngạc nhiên: "Bùi Trọng xuất thân từ quân đội?"