Lệ Diệu ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói: "Nói gì mà vui vẻ thế?"
Lương Hoàn nghe tiếng quay đầu lại, ngay sau đó cảm thấy vai nặng trĩu. Người này hình như rất thích biến cậu thành đồ trang trí, giống như chiếc ngọc bội đầy vết rạn kia của cậu. Nghĩ đến đây, cậu không khỏi mỉm cười.
"Còn cười." Lệ Diệu ghé sát tai cậu, hạ giọng: "Dám ly hôn là em chết chắc."
Lương Hoàn cười tươi hơn: "Ừ."
Cảnh tượng này lọt vào mắt Mao Minh lại mang một ý nghĩa khác. Nhìn Lương Hoàn cười gượng gạo lấy lòng, Mao Minh nhìn Lệ Diệu: "Đội trưởng Lệ..."
"Bác Mao, muộn rồi, về nhà thôi." Lệ Diệu nhìn ông với nụ cười nửa miệng: "Trời sắp tối rồi."
Mao Minh nhìn ánh mặt trời chói chang bên ngoài lớp màng bảo vệ, thầm bội phục khả năng bịa chuyện của hắn, ông thở dài: "Tiểu Lương, ngày mai gặp ở nhà máy nhé."
Nói xong, Mao Minh rời đi. Lệ Diệu khó hiểu: "Nhà máy gì cơ?"
"Muộn rồi, chúng ta cũng về thôi." Lương Hoàn xoay người bỏ đi.
"Em đợi anh với." Lệ Diệu khoác vai cậu, kéo cậu lại: "Bác Mao làm việc ở căn cứ Cơm hộp Gấu Trúc Nhỏ, à...anh hiểu rồi, mấy hôm trước sao em ngày nào cũng nấu cơm cho anh, lại còn ngon như vậy, hóa ra là lấy từ cơm hộp."
Lương Hoàn nghiêm túc nói: "Không phải."
Rõ ràng là lấy từ nồi lớn của công nhân, cậu còn cố tình chọn phần nhiều thịt nhất.
"Anh còn đang thắc mắc sao em không đi làm mà lại có tiền làm thẻ tín dụng, hóa ra là giấu anh đi làm." Lệ Diệu nói: "Anh nuôi không nổi em sao? Chút tiền em kiếm được còn chưa đủ nhét kẽ răng."
Miệng lưỡi của hắn bây giờ giống hệt những ông chồng cổ hủ, ngoan cố ở trường nữ học Bắc Lương trước đây. Lương Hoàn không đồng tình: "Lệ Diệu, tư tưởng của ngươi phải cởi mở hơn một chút. Nếu sau này ngươi lấy vợ, ngươi cũng nhốt cô ấy ở nhà cả ngày sao?"
Lệ Diệu nhướng mày: "Em có thể ra ngoài đánh tang thi hay gϊếŧ dị chủng à? Lần này ra ngoài, em thấy nguy hiểm thế nào rồi đấy. Nếu không có anh, em đã bị người ta gặm đến mức không còn xương cốt rồi. Sau này cứ ngoan ngoãn ở nhà nấu cơm cho anh."
Lương Hoàn: "..."
Người hiện đại gì mà cổ hủ.
Bùi Trọng đi ngang qua, liếc nhìn Lệ Diệu, nói với Lương Hoàn: "Cần thì gọi cho trung tâm nhân quyền."
Nói xong liền xách theo một túi gấu trúc bông rời đi.
Lệ Diệu tức giận: "Mấy người này bị sao thế?"
Lương Hoàn vỗ vai hắn, trịnh trọng nói: "Lệ Diệu à, ngày thường nên xem lại bản thân, đối xử tốt với trẫm, đó mới là con đường lâu dài."
Lệ Diệu: "?"
...
Chiếc xe đầu tiên được đưa đến xưởng sửa chữa...đúng vậy, chiếc xe jeep cải trang sắp hỏng kia là bảo bối của Lệ Diệu, được đặt tên là "Số Một", nhóm của bọn họ cũng vì vậy mà được gọi là "nhóm một". Không có nhóm hai, những nhóm khác đều có những cái tên mỹ miều như "Thương Long": "Thần Phong": "Liệt Hỏa"...
"Tên đó thì có tác dụng gì, vừa khó viết vừa khó nhớ." Lệ Diệu rất hài lòng với tên nhóm của mình: "Số Một hay mà, vừa oai phong vừa cá tính."
"Ngụ ý cũng không tệ." Lương Hoàn nhìn cảnh vật bên ngoài xe bay, màu đen trắng xám khiến nơi này trông thật ảm đạm, mang theo cảm giác nặng nề, áp lực: "Ở trong bầy dị chủng, tinh thần lực sẽ bị..."
Cậu quay đầu nhìn Lệ Diệu, phát hiện hắn đã ngủ.
Lệ Diệu cau mày, hai tay khoanh trước ngực, đầu cúi thấp, lưng cong, chân gác lên ghế đối diện. Đây là tư thế ngủ của người có tâm sự, Lương Hoàn từng thấy rất nhiều tướng sĩ trấn giữ biên cương, khi nghỉ ngơi, bọn họ thường duy trì tư thế này, mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
Xe bay nhanh chóng dừng lại trước ký túc xá, Lương Hoàn nghe tiếng hắn thở đều đều, chắc là vừa động vào là tỉnh. Cậu tắt động cơ, dựa vào ghế, xem chip.
Trên mạng có rất ít thông tin về cái tên Dịch Hành Thần này, thậm chí không có cả ảnh, như thể bị người ta cố tình xóa dấu vết. Tin tức trên mạng nhiều vô kể, cập nhật liên tục, 10 năm trôi qua, ngay cả Kế hoạch Lê Minh cũng trở thành bí mật, người này như biến mất khỏi thế gian, chỉ còn tồn tại trong vài lời kể của những người biết ơn hắn. Lương Hoàn chỉ có thể nhìn thấy phần nổi của tảng băng chìm về Dịch Hành Thần qua bức ảnh cũ của Đặng Mông.
Còn thông tin về Lệ Diệu lại càng ít ỏi, phần lớn là về những chiến tích khi hắn làm lính đánh thuê. Nhưng mà lính đánh thuê dù có lợi hại đến mấy, xét cho cùng cũng là nghề không được coi trọng, gần như không xuất hiện trên các phương tiện truyền thông chính thống. Mạng lưới nội bộ của lính đánh thuê phần lớn thời gian đều im ắng, chỉ có bảng xếp hạng với những dãy số liệu lạnh lùng cho thấy người này vẫn còn sống, vẫn thu thập được không ít tài nguyên... Lính đánh thuê giống như công cụ thu thập tài nguyên, có thể bị tiêu hao và thay thế bất cứ lúc nào, họ thậm chí còn không cần đến tên của mình.
Theo Lương Hoàn thấy, dù là cái gọi là quân đội hay xã hội này, họ đều đã từ bỏ Lệ Diệu, vậy tại sao Lệ Diệu vẫn cố chấp muốn nâng cao tinh thần lực, nhất định phải tự mình lái cơ giáp?
Lương Hoàn nhìn thời gian, còn nửa tiếng nữa là đến đại hội lính đánh thuê, chip của Lệ Diệu đã có hơn chục cuộc gọi nhỡ, nhưng cậu đã tắt âm cho hắn.
"Lệ Diệu." Cậu vỗ vai Lệ Diệu.
Lệ Diệu đột nhiên mở mắt.
"Đến ký túc xá rồi." Lương Hoàn chỉ vào cổ tay hắn: "Có người gọi cho ngươi suốt, ta muốn cho ngươi ngủ thêm một lát nên tắt âm."
Lệ Diệu xoa mặt, bắt máy.
"Tổ tông, cuối cùng mày cũng bắt máy!" Hựu Chiêu Thần như sắp phát điên: "Còn nửa tiếng nữa là bắt đầu thi đấu rồi, mày đang ở đâu? Tao cho người đến đón mày! Không kịp bây giờ!"
Lệ Diệu uể oải ngáp một cái: "Bắt đầu thì bắt đầu thôi, tao không tham gia."
"Tên mày đã đăng ký rồi." Hựu Chiêu Thần nghiến răng. "Sếp đang đợi mày."
"Tao vừa đi bão tuyết về, bị thương nặng, mong sếp thông cảm." Lệ Diệu tìm một tư thế thoải mái, dựa vào người Lương Hoàn. Đệm thịt quả nhiên dễ chịu hơn, hắn nói với giọng điệu ỉu xìu: "Dĩ nhiên, nếu sếp nhất quyết muốn tao tham gia, tao sẽ vác máy trị liệu bò đến đó."
Hựu Chiêu Thần chắc là tức đến ngu người: "Mày có biết lần này quan trọng với căn cứ lính đánh thuê đến mức nào không? Mày có chút tinh thần trách nhiệm nào không hả?"
Lệ Diệu nắm lấy tay Lương Hoàn, dứt khoát tắt máy.
"Ồn ào quá." Hắn lại ngáp một cái, khóe mắt hơi ươn ướt: "Em yêu, em thật hiểu chuyện, biết anh không muốn đi nên tắt cả chuông cho anh, còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu, gọi anh dậy làm gì?"
Lương Hoàn để mặc hắn dựa vào người: "Nhỡ đâu đó là chuyện quan trọng với ngươi thì sao?"
Lệ Diệu mỉm cười: "Cái cuộc thi vớ vẩn đó thì có gì quan trọng, em mới là quan trọng nhất."
Lương Hoàn bình tĩnh nhìn hắn, trong không gian chật hẹp, sóng ngầm cuộn trào. Nụ cười của Lệ Diệu không chạm đến đáy mắt, hắn đột nhiên đưa tay lên vai Lương Hoàn, nghiêm túc nói: "Hay là em nấu cơm cho anh nhé?"
Lương Hoàn gạt tay hắn ra, im lặng một lúc: "... Trẫm thử xem."