Xác tang thi nhanh chóng chất thành một ngọn núi nhỏ, chiếc xe dựa vào tường, bánh xe được cố định bằng dây thừng, đầu xe chất đầy xác tang thi xếp thành hình bán nguyệt, khoảng trống giữa đống xác và lều trại trong suốt được lấp đầy bằng bình nhiên liệu. Sau khi làm xong những việc này, nhiệt độ cũng giảm xuống đến mức không thể chịu đựng được nữa. Lệ Diệu bảo mọi người lên xe, rồi châm một điếu thuốc, ngồi xổm trước xe, chậm rãi hút.
Không gian trong xe khá rộng rãi, gập ghế xuống, miễn cưỡng có thể kê thêm hai chiếc giường. Khương Sơ Hạ và Ngải Lê cuộn tròn trong chăn trên cùng một chiếc giường, kiểm kê vật tư. Bùi Trọng ngồi trên đệm, lấy ra một chiếc bếp lò nhỏ. Chu Tuế Dư nằm trên giường, kết nối máy tính với xe. Mao Minh và Lương Hoàn ngồi ở mép giường, giúp Bùi Trọng phân loại tinh hạch.
Bùi Trọng cho tinh hạch vào lò luyện, tuy rằng là tay máy, nhưng động tác lại rất thuần thục. Nhiệt độ trong xe nhanh chóng tăng lên.
"Nhiệt độ bên ngoài là âm 82 độ, vẫn đang tiếp tục giảm, dự đoán nhiệt độ thấp nhất sẽ xuống đến khoảng âm 120 độ." Chu Tuế Dư nhìn chằm chằm vào số liệu trên máy tính: "Nhiệt độ trong xe hiện tại là âm 51 độ, anh Bùi, đốt tinh hạch có tác dụng thật đấy."
"Nhưng mà lãng phí quá." Ngải Lê xót xa nói: "Chúng ta vất vả lắm mới thu thập được nhiều như vậy."
"Cứu mạng quan trọng hơn." Mao Minh thở dài.
Lương Hoàn lau hơi nước trên cửa sổ, nhìn ra ngoài: "Sao Lệ Diệu không vào?"
Dù có đồ bảo hộ, con người cũng khó mà chịu đựng được nhiệt độ này.
"Để em đi gọi anh Lệ!" Khương Sơ Hạ hít hít mũi.
"Không cần đâu, cậu ấy đang đợi dị chủng." Mao Minh xoa xoa khuôn mặt sắp đông cứng: "Nguồn nhiệt sẽ thu hút dị chủng cấp thấp, lúc đó đốt xác tang thi lên là có thể chặn chúng ở bên ngoài. Mấy thứ đó không có đầu óc, sẽ cứ đứng ngoài đống xác, giúp chúng ta chắn bão tuyết."
Quả nhiên, vừa dứt lời, bên ngoài liền vang lên tiếng gầm rú đặc trưng của dị chủng cấp thấp.
Lệ Diệu vừa lúc hút xong điếu thuốc, đứng dậy.
Nhìn từ cửa sổ xe, bóng dáng hắn cao lớn, thẳng tắp. Hắn quay đầu lại, tiện tay ném điếu thuốc sắp tàn ra sau, điếu thuốc rơi vào đống xác tang thi tẩm dầu, bùng cháy dữ dội. Lũ dị chủng bị thiêu, giãy giụa kêu gào, tạo thành bức tranh đen trắng kỳ dị sau lưng hắn. Ngọn lửa xanh trắng phản chiếu trên bộ đồ bảo hộ, khiến hắn trông thật phong độ.
Cửa xe đột nhiên bị kéo ra, Lệ Diệu chui vào trong, giật lấy chăn của Khương Sơ Hạ quấn quanh người, run cầm cập ngồi xổm trước bếp lò của Bùi Trọng, hắt xì hơi: "Mẹ... Mẹ... Mẹ kiếp... Lạnh chết anh rồi, hắt xì!"
Mao Minh nhìn hắn khó hiểu: "Đội trưởng Lệ, có thể đốt lửa sớm hơn vài phút mà."
Lệ Diệu lại hắt xì một cái, đẩy Bùi Trọng đang ôm chặt lấy bếp lò ra: "Như vậy mới ngầu."
Khương Sơ Hạ và Chu Tuế Dư gật gù tán thành, nhìn Lệ Diệu với ánh mắt sùng bái. Chu Tuế Dư nói: "Đúng là ngầu bá cháy!"
Lệ Diệu một lúc lâu sau mới thấy ấm người, sau đó Lương Hoàn thấy hắn ném chăn sang một bên, chen đến chỗ cậu.
"Nghĩ gì đấy?" Lệ Diệu cố tình đặt bàn tay lạnh ngắt lên mu bàn tay cậu.
Khác với dự đoán của hắn, Lương Hoàn không hề né tránh, mà nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, hỏi: "Dị chủng cấp 1 ở đây được coi là cấp cao hay cấp thấp?"
Lệ Diệu cười nói: "Vô nghĩa, đương nhiên là cấp cao rồi. Cấp 1 là chỉ đứng sau dị chủng đặc cấp, ví dụ như con bạch tuộc lúc nãy chúng ta gặp..."
Hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, nhìn theo ánh mắt Lương Hoàn, thấy con bạch tuộc bị hắn bắn nát nửa đầu đang chậm rãi bò qua đống xác tang thi, toàn thân bốc cháy, hướng về phía bọn họ. Cái xúc tu to lớn đập mạnh vào xe.
Lệ Diệu nhanh như chớp vác súng hạng nặng lên, bắn trả. Toàn bộ kính xe đều bị nứt, gió lạnh thổi vù vù vào trong. Mọi người bò dậy, chuẩn bị chiến đấu.
Lái xe bỏ chạy rõ ràng là không khả thi, trong thời tiết này, chạy cũng chết. Cách duy nhất là gϊếŧ chết con quái vật này. Lúc này, bọn họ cũng không còn keo kiệt nữa, Ngải Lê dùng súng ánh sáng bắn vào xúc tu bạch tuộc, Lệ Diệu vừa xót xa vừa nạp đạn, Mao Minh vòng ra sau đống xác tang thi, dùng súng hạng nặng hỗ trợ, Chu Tuế Dư nhanh chóng tính toán điểm rơi của đòn tấn công, vừa bấm máy tính vừa la hét, Khương Sơ Hạ ngăn chặn hơn nửa đòn tấn công tinh thần của dị chủng.
Lương Hoàn thừa dịp mọi người đang chiến đấu, con dị chủng này gần như chiếm hết cả gara, góc chết khắp nơi, cậu lặng lẽ vòng ra sau lưng nó, nhìn thấy bộ não lộ ra ngoài.
Tuy rằng đã bị Lệ Diệu bắn nát một nửa, nhưng tinh hạch vẫn còn. Trước khi xuất phát, cậu đã nghiên cứu cấu tạo não bộ của dị chủng, tủy sống hẳn là nằm trong túi khí dưới tinh hạch. Tinh hạch màu hồng tím này vẫn đang co giật, trông rất kinh tởm, nhưng nghĩ đến việc bảo toàn tính mạng, cậu vẫn hít sâu một hơi, né tránh xúc tu của dị chủng, lén lút đến gần sau gáy nó, thử đưa tay vào.
Con bạch tuộc đang chiến đấu bỗng nhiên khựng lại, rồi bắt đầu giãy giụa dữ dội. Lương Hoàn sờ thấy thứ giống như túi khí ở trong hộp sọ, vừa định lấy ra thì tinh hạch lộ ra ngoài bỗng nhiên co giật, biến thành một cái miệng đầy răng nanh, nuốt chửng cậu.
Mùi tanh hôi ập đến, Lương Hoàn nín thở, giật mạnh túi khí đó xuống, lăn lộn trong đám thịt nhầy nhụa, nhớp nháp. Nhưng cậu nhanh chóng nhận ra rằng bên trong cơ thể dị chủng, sức mạnh tấn công tinh thần của nó dường như bị suy yếu. Cậu nhét túi khí vào trong túi, mò thấy quả bom trọng lực hay thứ gì đó hình cầu phát ra tia laser trong ba lô của Lệ Diệu, học theo động tác của hắn kích hoạt bom, đồng thời mở quả cầu bảo vệ trên người mình.
Những mảnh thịt lẫn máu văng tung tóe, mùi tanh tưởi từ đầu dị chủng bị nổ tung bốc lên nồng nặc. Xúc tu màu tím sẫm giãy giụa trên mặt đất rồi dần dần cứng lại. Xác chết chất thành đống, cháy âm ỉ, phát ra tiếng xèo xèo, cùng với một mùi hương kỳ lạ...
Lệ Diệu, Bùi Trọng và những người khác bò ra khỏi đống xác, nhìn nhau.
Tuy rằng đã chiến đấu vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ thấy trường hợp dị chủng cấp cao tự phát nổ trong một trận chiến không hề có lợi thế...Lệ Diệu thậm chí đã chuẩn bị tinh thần sẽ có người hy sinh.
Kết quả là con dị chủng cấp 1 này lại tự phát nổ.
"Chết... chết rồi?" Khương Sơ Hạ quỳ trên mặt đất, cúi đầu nhìn bàn tay đầy máu của mình. Di chứng do sử dụng quá nhiều tinh thần lực khiến cô ta buồn nôn, nôn ọe.
Ngải Lê cầm súng đến đỡ cô ta, Chu Tuế Dư ôm máy tính ngây người ngồi trong xe, Mao Minh không thể tin nổi nhìn cảnh tượng trước mắt, Bùi Trọng cũng mặc kệ những thứ khác, ngồi phịch xuống đất thở hổn hển.
Lệ Diệu đá đá xúc tu bạch tuộc đang cháy: "Nói chứ, nướng lên thơm phết."
"Vừa thối vừa thơm... Ọe!" Khương Sơ Hạ nghe thấy, lại nôn tiếp.
Cái nóng từ vụ nổ của dị chủng và đống xác tang thi đang cháy khiến cả gara ấm lên. Lệ Diệu thở phào nhẹ nhõm, vác súng đi đến, bắn thêm mấy phát vào xúc tu: "Có thứ này, chúng ta không lo bão tuyết nữa rồi."
Mao Minh lo lắng nhìn sang bên trái, Lệ Diệu cười nói: "Bác Mao, nhìn gì vậy? Chắc chắn không còn dị chủng đâu, để anh xem chỗ nào ăn được."
Chu Tuế Dư cũng nhìn xung quanh, thấy Lệ Diệu vẫn vác súng, đi lại như không có chuyện gì xảy ra, cậu ta không nhịn được nói, Lương Hoàn đâu?"
Nụ cười trên mặt Lệ Diệu dần biến mất.
Mẹ kiếp, Lương Hoàn đâu?!