Không gian cầu thang chật hẹp, khắp nơi đều là mùi hôi thối, cầu thang ẩm ướt mọc đầy rêu xanh, tay vịn quấn đầy dây leo không rõ tên. Lương Hoàn nhìn bức tường màu nâu sẫm, nó giống như bị máu nhuộm, trên đó còn lưu lại rất nhiều vết cào, xương cốt mục nát chất đống ở góc tường, không phân biệt được là của người hay tang thi.
"Đây là một trong những trung tâm cơ giáp đầu tiên của khu vực phía Đông, cũng là phòng thí nghiệm đầu tiên đề xuất kế hoạch dung hợp người và dị chủng. Đáng tiếc, họ đã thất bại. Hình như là 50 năm trước, họ tạo ra một đám quái vật, khiến mấy thành phố lớn, mà trung tâm là Ấn Thành, hoàn toàn bị chiếm đóng. Nghe nói lúc đó đều là khu vực trung tâm nghiên cứu khoa học của khu vực phía Đông, các nhà khoa học gọi thất bại này là bước lùi 50 năm của khoa học kỹ thuật nhân loại." Lệ Diệu thấp giọng nói: "Cũng có người nghi ngờ trước khi tang thi xuất hiện, dị chủng đã ẩn náu trên Trái Đất, cái gọi là tang thi chỉ là sản phẩm thất bại trong quá trình nghiên cứu con người của dị chủng. Đáng tiếc, giả thuyết này đến nay vẫn chưa được chứng minh."
"Vậy nên các ngươi đến đây để lấy tài liệu nghiên cứu?" Lương Hoàn nói.
"30 năm trước, quân đội mới đặt chân đến đây, bọn họ đã lục soát rất nhiều lần rồi, tài liệu quan trọng chắc đã bị lấy đi hết. Em không thấy tang thi và dị chủng ở đây rất ít sao?" Lệ Diệu ra vẻ đáng tin cậy: "Bọn anh chỉ là đến làm chút việc vặt, nhặt vài tài liệu không quan trọng để đổi lấy tiền."
Lương Hoàn hỏi: "Lần này phải nhặt tài liệu gì?"
Lệ Diệu giơ tay ra hiệu cho cậu dừng lại, chỉ về phía trước.
Tiếng thở hổn hển của tang thi vang vọng trong hành lang vắng lặng. Lệ Diệu chậm rãi thò đầu ra, ngay sau đó, một cái đầu màu xám trắng xuất hiện trước mặt Lương Hoàn. Cậu giật mình, theo bản năng giơ khuỷu tay lên đập. Con tang thi đang treo ngược trên tường gào lên, Lệ Diệu kéo cậu lùi lại một bước. Hai người đồng thời ngẩng đầu lên, thấy vô số tang thi đang bò trên trần nhà, trải dài đến tận sâu trong phòng thí nghiệm. Vô số đôi mắt màu xám đang bình tĩnh quan sát bọn họ.
Lệ Diệu và Lương Hoàn theo bản năng nín thở. Hai bên giằng co vài giây, Lệ Diệu kéo Lương Hoàn bỏ chạy.
Đàn tang thi gào thét đầy kích động.
Lũ tang thi này di chuyển rất nhanh nhẹn, tay chân kỳ quái, có thể bám vào tường, lao về phía bọn họ như thủy triều.
Đoàng...
Lệ Diệu giơ súng xung điện từ bắn vào đàn tang thi. Lương Hoàn đá văng cửa phòng thí nghiệm bên cạnh, sau khi xác nhận không có tang thi, cậu mới hỗ trợ Lệ Diệu: "Lệ Diệu, mau vào!"
Cánh cửa phòng thí nghiệm đóng sầm lại, đàn tang thi ầm ầm lao đến, đâm vào cánh cửa làm bằng vật liệu đặc biệt đến mức biến dạng, thậm chí còn có thể nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của chúng, đủ thấy lực đạo mạnh đến mức nào.
"Mẹ kiếp, kinh thế." Lệ Diệu ghê tởm lùi lại một bước.
"Sao lại có ít tang thi vậy?" Lương Hoàn nói.
Lệ Diệu đeo súng ra sau lưng, tiện tay cầm một chiếc cốc thủy tinh trên bàn thí nghiệm lên xem xét, thờ ơ nói: "Anh chưa từng đến đây, lừa em thôi."
Lương Hoàn quyết định từ bỏ việc đánh giá hắn là người đáng tin cậy.
"Đây là tầng hầm thứ tư, tài liệu thường được cất trong loại két sắt này." Lệ Diệu mở tủ ra tìm kiếm: "Lần này quân đội muốn tìm tài liệu của một chiếc cơ giáp đời đầu tên là "Tiềm Long", em xem thử có không."
"Cơ giáp đời đầu?" Lương Hoàn cũng bắt đầu tìm kiếm: "Có gì đặc biệt sao?"
"Trên cơ giáp có hình con rồng." Lệ Diệu lật giở tập tài liệu: "Anh đã bảo rồi, tài liệu điện tử không đáng tin cậy, hỏng hóc là chuyện thường. Nếu ngay từ đầu khắc hết lên bia đá thì đã chẳng phải rắc rối thế này."
Lương Hoàn nghĩ đến hình xăm con rồng đen trên người hắn. Cậu không hiểu phần lớn nội dung trên tài liệu, vì vậy cậu nhìn Lệ Diệu: "Cơ giáp đời đầu lợi hại lắm à?"
""Tiềm Long" là chiếc cơ giáp 3S duy nhất còn sót lại, quân đội vẫn luôn muốn tìm thấy nó, đáng tiếc nhiều lần hành động đều không có kết quả, bây giờ lại muốn tìm tài liệu nghiên cứu của nó. Tìm 20 năm rồi vẫn chưa thấy, nếu không quân đội cũng chẳng treo giải thưởng cao như vậy." Lệ Diệu nhét bừa tài liệu vào ba lô, thờ ơ nói: "Nhẹ tay thôi em yêu, tìm được Tiềm Long là không thể nào rồi, tài liệu chi tiết cũng quá sức, cứ mang đại vài thứ về báo cáo là được. Dù sao định vị cho thấy sau khi check.in là có tiền thưởng rồi. Lát nữa chúng ta ra ngoài thu thập vật tư, tiện thể moi vài tinh hạch đổi tiền thưởng, còn có thể ăn thêm mấy bữa gà quay."
Lương Hoàn như nhìn thấy lũ quan lại chỉ giỏi nói suông trong triều.
Ầm ầm...
Trên lầu truyền đến tiếng nổ lớn.
"Chắc là anh Bùi với bác Mao gặp tang thi rồi." Lệ Diệu vỗ ba lô, đeo lên vai Lương Hoàn: "Đã đến đây rồi, hai ta xuống dưới xem có tang thi cấp 1 không."
Lương Hoàn nhướng mày.
"Moi não nó ra." Lệ Diệu vung súng, thành thạo chuyển sang chế độ bắn tỉa: "Đi..."
Hắn còn chưa dứt lời, có người chọc vào vai hắn.
"Haiz, đừng có động tay động chân." Lệ Diệu quay lại, thấy Lương Hoàn đang cách hắn 4, 5 mét, hai chân không chạm đất, dính chặt vào tường, như đang vật lộn với thứ gì đó vô hình.
Lệ Diệu co rút đồng tử, ngay sau đó bị thứ gì đó trong suốt quấn lấy chân, treo ngược lên trần nhà. May mà hắn nắm chặt súng, bắn vào thứ vô hình kia.