Khi xe dừng lại ở dưới ký túc xá, còn 2 phút 13 giây nữa mới hết 15 phút.
Hứa Vân Nghiên run rẩy bước xuống xe, ngồi xổm bên đường nôn thốc nôn tháo.
Lương Hoàn lặng lẽ lùi lại nửa bước. Hứa Vân Nghiên nôn xong mới run rẩy ngẩng đầu lên: "Anh Lương, cảm ơn anh hôm nay đã cứu em, sau này em nhất định sẽ báo đáp anh."
"Không cần đâu, dạo này anh đang làm việc thiện tích đức." Lương Hoàn thuận miệng nói, cậu đưa chìa khóa cho cậu ta: "Cậu lái xe đi đi, ra ngoài tránh vài hôm."
Hứa Vân Nghiên do dự hai giây, nhận lấy chìa khóa: "Nhưng Đặng Mông sẽ không bỏ qua cho anh đâu, hắn ta nhất định sẽ trả thù."
Lương Hoàn chỉ vào ký túc xá: "Bọn chợ đen không dám đến đây gây sự đâu, đi đi."
Hứa Vân Nghiên cảm động đến mức nước mắt lưng tròng: "Anh Lương, em tên là Hứa Vân Nghiên, em..."
Lương Hoàn liếc nhìn thời gian, ấn vai cậu ta, đẩy cậu ta lên xe bay, với tay qua cửa sổ ấn nút khởi động, vỗ vai cậu ta: "Anh nhớ rồi, Hứa Vân Nghiên, hữu duyên gặp lại."
Sau đó, chiếc xe bay vυ"t lên trời, chỉ để lại một làn khói.
Lương Hoàn lấy khăn lau tay, rồi cúi đầu nhìn vết máu bắn trên chiếc quần trắng, buồn bã thở dài, không biết Kim Bảo có thể giặt sạch không...Kim Bảo là tên thái giám của cậu, gần đây được thay thế bằng robot giúp việc mới mua, rất được cậu yêu thích.
Lệ Diệu xách gà quay vào cửa, Lương Hoàn đang mặc áo ngủ của hắn chơi cờ trên chip, thấy hắn về thì cười ngoan ngoãn, lễ phép: "Lệ Diệu, ngươi về rồi."
Lệ Diệu nhìn quần áo trên người cậu, đúng là áo ngủ của hắn. Tuy rằng hắn ít khi mặc, nhưng liếc mắt một cái là nhận ra ngay. Dáng người hai người tương đương, Lương Hoàn mặc vừa in, nhưng trông vẫn có gì đó kỳ lạ.
"Sao em lại mặc quần áo của anh?" Lệ Diệu hỏi thẳng: "Em không có quần áo của mình à?"
"Ta giặt rồi, ngươi cứ thoải mái." Lương Hoàn cười nói.
Thực ra là cậu vừa đi ngoài về, chưa kịp tắm rửa, cũng không muốn thay áo ngủ sạch sẽ của mình, nên tiện tay lấy đại một bộ trong tủ Lệ Diệu. Cậu thấy chuyện này chẳng có gì to tát...trước kia ở Bắc Lương, cậu thường xuyên ban thưởng đồ dùng, long bào của mình cho các đại thần, bọn họ đều mang ơn đội nghĩa. Nếu cậu dùng đồ của ai đó, chắc chắn họ sẽ dâng lên những món đồ tốt nhất.
Lệ Diệu đúng là không biết tốt xấu.
"Thôi, mặc thì mặc, nhớ giặt sạch cho anh." Lệ Diệu đặt túi đồ ăn lên bàn trà: "Lại đây ăn cơm."
Lương Hoàn cuối cùng cũng được ăn một bữa ngon miệng: "Tay nghề đầu bếp quán này cũng tạm được, sau này có thể đặt ở đây."
Lệ Diệu nói: "Anh xếp hàng cả tiếng đồng hồ mới mua được đấy, một con gà quay hết 500 tiền ảo, em đừng có mơ."