Chương 23: Quỹ đen

"Mẹ kiếp, gϊếŧ nó!" Đặng Mông tức đến hộc máu quát.

Bốn năm tên côn đồ cao to vạm vỡ xông lên, sau đó lần lượt bị đá văng ra. Đặng Mông ngã xuống đất, bị đôi giày thể thao màu xanh đẹp mắt kia dẫm lên cổ. Lương Hoàn phủi phủi bụi trên tay, lịch sự nói: "Bây giờ có thể cho cậu ấy chút thời gian để trả tiền không?"

Đặng Mông mặt mũi bầm dập, quỳ rạp xuống đất, liên tục gật đầu.

Lương Hoàn lúc này mới bỏ chân ra. Đặng Mông ánh mắt hung ác, rút súng ra nhắm thẳng vào giữa mày cậu bóp cò. Lương Hoàn nhanh chóng nghiêng đầu né tránh, nhưng vẫn bị viên đạn sượt qua mặt. Cậu nhíu mày, giữ chặt tay Đặng Mông, bẻ gãy, cầm lấy khẩu súng xoay một vòng, chĩa vào huyệt Thái Dương của hắn ta, hỏi: "Bây giờ thì sao?"

Đặng Mông sợ đến choáng váng: "Đại... đại ca, chúng ta không thù không oán, nếu anh quen Tiểu Hứa, em... em làm chủ cho cậu ta thêm một tháng để trả tiền, được không đại ca?"

"Anh thấy đấy, mọi người hòa thuận với nhau có phải tốt hơn không." Lương Hoàn mỉm cười, hạ thấp nòng súng, nhắm vào cổ tay hắn ta, bóp cò. Viên đạn xuyên qua xương.

"A!! A a a!" Đặng Mông ôm lấy cổ tay, kêu gào thảm thiết. Mấy tên đàn em vừa bò dậy đều sợ ngây người, không ai dám tiến lên.

Lương Hoàn ghét bỏ lau vết máu bắn lên cằm, lịch sự hỏi Đặng Mông: "Tôi mượn xe bay của anh một lát được không?"

Đặng Mông toát mồ hôi lạnh, run rẩy bò dậy đưa chìa khóa cho cậu: "Đại ca... đại ca cứ tự nhiên."

"Cảm ơn anh, Đặng Mông." Lương Hoàn vỗ vai hắn ta, nhận lấy chìa khóa, lau vào quần áo hắn ta, rồi mới chậm rãi bước lên xe bay.

Hứa Vân Nghiên sợ hãi đứng bên đường, nhìn Lương Hoàn lắp bắp nói: "Cảm... cảm ơn."

"Không có gì." Lương Hoàn mỉm cười: "Lên xe đi."

Hứa Vân Nghiên đầu óc trống rỗng, run rẩy bước lên xe.

Lương Hoàn ngồi vào ghế lái, nhìn những nút bấm kia một lúc. Xe của Lệ Diệu đều là tự lái, cậu chưa từng thấy hắn lái bao giờ, nhưng trên chip có rất nhiều video người ta khoe xe bay, trước đây cậu cũng rất muốn thử. Cậu quay đầu nhìn Hứa Vân Nghiên, cười hỏi: "Cậu biết cách khởi động không?"

Hứa Vân Nghiên run rẩy chỉ cho cậu nút khởi động, nhỏ giọng nói: "Cái này... khởi động, cái kia là... tăng tốc, chuyển hướng..."

"Tốt." Lương Hoàn vỗ vai cậu ta: "Ngồi cho chắc nhé, Tiểu Hứa."

Hứa Vân Nghiên cứng đờ người, ngay sau đó chiếc xe bay lao vυ"t lên trời, cảm giác mất trọng lượng cùng lực đẩy ập đến, cậu ta nắm chặt dây an toàn, hồn vía lên mây.

Lương Hoàn rất thích cảm giác bay lượn này, cậu đạp ga, lạng lách trên đường trên không, tiếng còi xe inh ỏi.