Lương Hoàn đã chết.
Cậu ra đi vào một ngày xuân tiết trời tươi đẹp, khi cỏ cây đang độ xanh mướt, chim oanh ríu rít hót vang và ánh mặt trời tỏa nắng ấm áp. Cậu trút hơi thở cuối cùng trong cô độc trên chiếc ngai vàng lạnh lẽo, trước mặt là tầng tầng lớp lớp tấu chương chồng chất.
Có lẽ cậu nên thấy may mắn, bởi trước khi nhắm mắt vẫn chưa kịp phê duyệt bản tấu thỉnh cầu đày Bách Lý Thừa An đi ngàn dặm về phương Bắc xa xôi kia. Ít nhất, cậu cũng để lại cho Bắc Lương một người rường cột có thể gánh vác giang sơn.
Nhưng cậu thực sự không cam lòng.
Máu tươi thấm đẫm trang giấy Tuyên Thành, trước mắt dần tối sầm lại, bên tai chỉ còn vang vọng tiếng hô hoảng loạn của cung nhân.
Ngày 2 tháng 3 năm Nguyên Hưng thứ 33, Hoàng đế Lương Hoàn băng hà tại điện Cần Chính, hưởng dương 39 tuổi, thụy hiệu Văn Duệ, an táng tại Hưng Định Lăng. Cả nước để tang, muôn dân than khóc.
Nguyên Hưng đế cả đời cần cù chính sự, không màng hưởng lạc, chiêu hiền đãi sĩ, biết dùng người tài, thống nhất bốn phương, thi hành nhân chính, giúp bá tánh an cư lạc nghiệp. Trong 33 năm trị vì, Bắc Lương bước vào thời kỳ phồn vinh chưa từng có, hậu thế xưng tụng là Thịnh thế Nguyên Hưng.
Lương Hoàn chẳng bận tâm hậu thế bình phẩm về mình ra sao, cậu cố sức mở mắt, muốn nhìn rõ vạn vật trước mặt lần cuối.
Cậu thấy lại chính mình ngày đó, bước lên ngai vàng giữa trời đại tuyết cuối năm; thấy bầu trời trong vắt ngoài điện ngày đầu chấp chính; thấy cờ rồng tung bay phấp phới ngày thu phục quận Đông Hoa; thấy núi thây biển máu và vô vàn oan hồn nơi sa trường; thấy văn võ bá quan và lê dân bách tính dập đầu hành lễ; thấy cung điện nguy nga và non sông gấm vóc vạn dặm.
Vẫn không cam lòng.
Dù đã thống nhất bốn nước, quốc khố sung túc, binh lực hùng mạnh, nhưng giang sơn vừa quy về một mối, trăm phế chờ hưng. Trong triều đã nhen nhóm mầm mống bè phái, tàn dư thế gia rục rịch ngóc đầu, cải cách dở dang còn nhiều hủ tục chưa thể đổi dời... Nếu trời cao cho cậu thêm ba mươi năm nữa, có lẽ cậu đã có thể khiến mọi người dân đều được cơm no áo ấm.
Giống như trong những câu chuyện xưa mà người chú đã kể.
Nhưng dù cậu có giãy giụa thế nào, ý thức còn sót lại cuối cùng cũng chìm vào tĩnh lặng.
...
[Chào buổi sáng cư dân, hôm nay là Chủ nhật, ngày 2 tháng 3 năm Tân Kỷ Nguyên thứ 137. Khu vực Đông Tam có mưa nhỏ, nhiệt độ 23 độ C, gió nhẹ, chỉ số bức xạ 3.37 KGUT, không thích hợp cho các hoạt động ngoài trời. Nếu ra ngoài, vui lòng thực hiện đầy đủ các biện pháp bảo hộ.
Trung tâm ghép đôi hôm nay còn 136 suất, giờ mở cửa từ 8:00 đến 11:00, xin mời các vị đã đặt lịch hẹn đến đúng giờ.
Tháp tưởng niệm Bình Minh hôm nay tổ chức lễ tưởng niệm, người tham gia vui lòng di chuyển bằng chuyến tàu chuyên dụng KGUT250, quẹt chip miễn phí trong 24 giờ.
Chỉ số giao dịch lõi KGUT hôm nay là 4.9, tỷ giá hối đoái tiền nén là...]
Bóng tối trước mắt dần tan biến thành những hình ảnh nhòe nhoẹt, rồi hiện ra một vùng đất vàng mênh mông, xám xịt và mông lung. Luồng khí nóng thổi thốc tới khiến người ta đứng không vững. Lương Hoàn cố chớp mắt trong cơn choáng váng, ngay sau đó liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi tột độ.
Đây là một sa mạc trải dài vô tận, những khối kiến trúc màu xám khổng lồ sừng sững chọc trời như những ngọn núi, trên đỉnh bốc khói đen cuồn cuộn. Những vật thể bay hình đĩa kỳ dị không có điểm tựa gầm rú giữa không trung, mang theo những luồng đạn lửa xé toạc bầu trời, bay vυ"t qua đỉnh đầu cậu rồi nổ tung. Phía sau lưng vang lên những tiếng gào thét sắc nhọn và tiếng rêи ɾỉ thê lương.
Mặt đất rung chuyển dữ dội, Lương Hoàn suýt nữa ngã quỵ. Cậu quay người lại, vẻ kinh ngạc trong đáy mắt lập tức hóa thành nỗi khϊếp đảm.
Đó là một đám quái vật hình người với dáng đi vặn vẹo, làn da trắng bệch, nhãn cầu lồi ra, quần áo tả tơi, dường như đã mất hết thần trí, đang bò hoặc lao về phía cậu với tốc độ cực nhanh. Nhanh hơn chúng là những con quái vật hình thù kỳ dị, dữ tợn, cái miệng toang hoác lộ ra hàm răng dày đặc và chiếc lưỡi dài đỏ lòm. Trên người chúng mọc đầy vảy đen, những chiếc vảy này nổ tung theo từng chuyển động, lộ ra vô số con mắt lúc nhúc bên trong. Ngay sau đó, một mùi tanh hôi nồng nặc theo gió ập đến, nổ tung trước mặt cậu thành một màn sương mù dày đặc.
Trong đầu Lương Hoàn hoàn toàn trống rỗng.
Sớm biết mười tám tầng địa ngục trông như thế này, cậu đã chú trọng dưỡng sinh hơn một chút, để không phải chết sớm như vậy.