Chương 5

"Bệ hạ!" Hai thị vệ vẫn đứng chắn lối đi không hề nhúc nhích.

Tiêu Thanh Minh cười lạnh một tiếng: "Các ngươi to gan thật đấy, dám làm trái lời trẫm sao?"

"Đốc công làm thế này là vì sự an toàn của người, xin đừng làm khó chúng thần."

Hai người tuy cúi đầu, nhưng giọng điệu lại vô cùng cứng rắn, hoàn toàn không xem mệnh lệnh của hoàng đế ra gì, trong lời nói thì lại răm rắp nghe theo Đốc công.

Tiêu Thanh Minh nhìn ra ngoài điện, cách khoảng sân giữa trầm tĩnh, cánh cổng cung màu đồng xa xa đang đóng chặt, bức tường cung điện cao lớn màu đỏ thẫm lặng lẽ đứng sừng sững hai bên, tiếng ồn ào đang truyền đến từ ngoài tường.

Chỉ là không biết "trạng thái nguy hiểm" mà hệ thống báo, rốt cuộc đến từ bên trong tường cung, hay bên ngoài cung, hay là cả hai?

Tình cảnh hiện tại có thể nói là nguy hiểm mọi phía, lại không có ai tiếp viện, Tiêu Thanh Minh lập tức có nhận thức rõ ràng hơn về cái gọi là khởi đầu độ khó địa ngục.

Hắn suy nghĩ một lát, đổi một yêu cầu khác: "Trẫm không ra ngoài, nhưng trẫm muốn biết ngoài cung là ai đang gây chuyện."

Thị vệ chần chừ một chút, Tiêu Thanh Minh sầm mặt, nghiêm giọng quát: “Còn không mau đi!”

Nỗi sợ hãi tự nhiên đối với hoàng đế cuối cùng đã chiếm thế thượng phong, một người trong số thị vệ chạy nhanh về phía cổng cung, còn người kia vẫn đứng gác tại chỗ.

Tiêu Thanh Minh không để ý, xoay người trở lại nội điện.

Lại thấy con vẹt mào vàng màu vàng nhạt kia đang đậu bên cạnh bàn, chiếc mỏ sắc nhọn mổ không ngừng vào nửa chén trà sâm còn sót lại.

Tiểu thái giám Thư Thịnh vừa đặt vững giá chim vội vàng chạy tới ôm vẹt đi: “Tiểu tổ tông ơi, ngươi đừng làm loạn nữa, cái đó không được uống!”

Ai ngờ con vẹt nhỏ ợ một tiếng, mềm nhũn ra, gục hẳn trong lòng Thư Thịnh, mắt nửa nhắm nửa mở, cánh cũng không thể vẫy được, miệng phát ra tiếng kêu rên yếu ớt.

Thư Thịnh hoảng hốt, quay đầu lại vừa lúc bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, bình thản của Tiêu Thanh Minh, một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán: “Bệ hạ...”

Tiêu Thanh Minh ngồi xuống bên bàn, cầm nửa chén trà sâm đã nguội lạnh hoàn toàn lên, lắc nhẹ, thong thả mở lời:

“Ái sủng của trẫm, chăm sóc không chu đáo, đáng tội gì?”

Tiểu thái giám lập tức sợ hãi quỳ xuống: “Nô tài đáng chết!”

Tiêu Thanh Minh lạnh lùng nhìn hắn.

Sự im lặng còn khó chịu hơn cả lời quở trách, Thư Thịnh hoàn toàn không hiểu, hoàng đế mới cách đây không lâu còn đắm chìm trong vui đùa giải trí, rất dễ bị lừa phỉnh chỉ với một vài câu nịnh hót, sao đột nhiên lại trở nên vô cùng tinh ranh.

Hắn cẩn thận ngước đầu lên, nhìn ra bên ngoài, hạ giọng: “Nội xưởng Đốc công Đồng Thuận lừa dối quân vương, đã nảy sinh ý đồ khác với Bệ hạ, nô tài không kịp thời bẩm báo, nô tài có tội!”

Lông mày Tiêu Thanh Minh phủ một tầng u ám.

Nhớ năm xưa ở Đông cung Thái tử, Đồng Thuận chẳng qua chỉ là gia nô của hoàng thất, đối với hắn chỉ biết dạ dạ vâng vâng, nay lại nảy tham không đáy đến mức này, dám phạm thượng phản chủ.

Lòng người quả nhiên là thứ không đáng tin cậy nhất trên đời, trước mặt quyền lực và du͙© vọиɠ, lại dễ dàng tan vỡ đến thế.

Tiêu Thanh Minh thản nhiên nói: “Nói tiếp đi.”

Thư Thịnh: “Sáng sớm Đốc công... à không, là Đồng Thuận, đã điều phần lớn cung nhân cung Thanh Hòa đi nơi khác, giờ xung quanh đều là người của ông ta, đã bao vây toàn bộ cung Thanh Hòa, e rằng hôm nay sẽ có đại sự xảy ra.”

“Buổi chiều vốn không phải nô tài trực, người kia bị bệnh không thể dậy, do nô tài thay ca, vì vậy mới lọt lại nô tài. Những chuyện khác, nô tài cũng không biết nữa.”

Tiêu Thanh Minh khẽ vuốt chiếc ban chỉ ngọc trắng, hỏi: “Ngươi bây giờ tố cáo, chẳng lẽ không sợ Đồng Thuận nữa sao?”

Thư Thịnh mấp máy môi, cắn răng nói:

“Bẩm Bệ hạ, Đồng Thuận lén lút yêu thích đồng nam trẻ tuổi, động một chút là lăng nhục đánh đập, năm năm trước nô tài vừa được điều vào Đông cung Thái tử, suýt bị ông ta ức hϊếp, may nhờ có Bệ hạ khi đó còn là Thái tử đi ngang qua giải vây, nô tài mới thoát được một kiếp.”