Thư Thịnh thầm kêu không ổn, sự việc xảy ra quá đột ngột, Bệ hạ không kịp viết thánh chỉ, cũng không giao Thiên Tử Kiếm cho bất kỳ ai nữa. Cậu ta chỉ lo lắng nhanh chóng đuổi theo thái giám truyền chỉ, lại quên không hỏi Bệ hạ lấy kim bài.
Cậu ta cởi chiếc lệnh bài Đốc công Nội xưởng ở thắt lưng ra, đưa cho mọi người xem, cũng nhờ chiếc lệnh bài này mà cậu ta mới được phép vào Chiếu Ngục.
Thư Thịnh làm ra vẻ sốt ruột: "Ta tên là Thư Thịnh, là Đốc công Nội xưởng mới được Bệ hạ bổ nhiệm. Đã là truyền khẩu dụ thì làm gì có thánh chỉ.”
Thái giám lớn tuổi vừa nhìn thấy chiếc lệnh bài, lập tức biến sắc: "Nói bậy! Ngươi nhất định là nội gián trà trộn từ đâu vào, dám trộm lệnh bài của Đồng Đốc công, giả mạo Đốc công Nội xưởng, giả truyền thánh chỉ!”
Các ngục tốt thấy hai người nói mỗi người một kiểu, không ai biết thật giả, nhưng thánh chỉ trong tay thái giám lớn tuổi là thật không sai.
Một trong số các ngục tốt, tay cầm dao găm, đang đứng cách Dụ Hành Chu chỉ một bước chân.
Lợi dụng lúc sự chú ý của mọi người bị hai thái giám thu hút, tên ngục tốt đột nhiên bạo phát, dao găm sắc nhọn đâm thẳng vào sau lưng Dụ Hành Chu!
"Dụ đại nhân...”
"A!” Hai tiếng kinh hô chồng chất lên nhau, tiếng trước là tiếng kêu của Thư Thịnh, tiếng sau là tiếng la thảm thiết của ngục tốt.
Một thanh kiếm toàn thân màu bạc như sương, sắc bén như tia điện bay vụt đến, xuyên qua khe hở của song sắt nhà tù, lướt qua Dụ Hành Chu, cuối cùng xuyên thủng ngực tên ngục tốt, găm chặt vào khe tường đá xanh. Còn con dao găm trong tay hắn, đâm được một nửa thì bị Lê Xương phản ứng cực nhanh bên cạnh, dùng một tay nắm lấy cổ tay, trực tiếp bóp nát xương cổ tay.
Dụ Hành Chu trong ngục luôn giữ thái độ bình tĩnh, ngay cả vụ ám sát này cũng không khiến y nhíu mày. Duy chỉ khi nhìn thấy thanh Thiên Tử Kiếm lạnh lẽo đầy sát khí kia, y mới chợt quay đầu lại.
Ánh nến chiếu sáng khuôn mặt y, đầy vẻ kinh ngạc.
Con đường nhỏ tối tăm bên ngoài phòng giam dần dần được thắp sáng bằng đèn. Bóng dáng vị hoàng đế trẻ tuổi từng chút một hiện ra từ bóng tối.
Tiêu Thanh Minh mặc long bào màu vàng nhạt, tay áo rộng bên trái khoanh trước người. Vết máu trên long bào đã khô lại thành màu đỏ sẫm, không những không làm giảm phong thái, ngược lại còn tăng thêm vài phần sắc bén uy nghiêm.
Các ngục tốt trong Chiếu Ngục từ trước đến nay lần đầu tiên may mắn được nhìn thấy long nhan, đều kinh ngạc đứng sững.
Tiêu Thanh Minh thong thả bước đến, ngọc lưu miện va chạm phát ra tiếng kêu giòn tan khe khẽ khi hắn đi lại. Nhà tù u ám dần được chiếu sáng, cùng được chiếu sáng là ánh mắt Dụ Hành Chu đang nhìn hắn.
Cách song sắt nhà tù, khoảnh khắc hai người đối mặt, là sự tĩnh lặng ngắn ngủi.
Trong chốc lát, Tiêu Thanh Minh mở môi, gọi ra một danh xưng vừa xa lạ vừa xa xôi: "Lão sư.”
Xa cách chín năm: "Vẫn bình an chứ?”
Dụ Hành Chu chợt nghe thấy danh xưng đã lâu không được gọi này, sững sờ một lát.
Y nhìn chằm chằm Tiêu Thanh Minh, hồi lâu sau mới mở miệng: "Bệ hạ đã lâu không gọi thần là lão sư rồi.”
Ánh nến chập chờn trong phòng giam chật hẹp, mượn ánh lửa, y lặng lẽ quan sát khuôn mặt Tiêu Thanh Minh.
Vẫn là vẻ tuấn tú phong thần quen thuộc, từ cặp mày sâu thẳm đến cái bóng nhỏ hình cánh bướm dưới chóp mũi, bao gồm cả vết bớt ở cổ, mọi chi tiết đều không hề thay đổi.
Chỉ có ánh mắt là thay đổi.
Vẻ ngoài mạnh mẽ bên ngoài nhưng yếu ớt bên trong, sự né tránh rụt rè trước đây khi đối diện với y đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự dò xét xa lạ và sự đề phòng sâu sắc.
Dụ Hành Chu khẽ nhíu mày, y không thích cảm giác này.
Các ngục tốt vội vàng kéo xác tên thích khách ra ngoài, rồi cởi gông cùm cho hai vị đại thần.
"Trên triều đình, lão sư là Nhϊếp chính vương quản lý quốc chính, chỗ riêng tư, đương nhiên vẫn là lão sư của trẫm.”