"Hai người họ không những không nghĩ đến sự an nguy của Bệ hạ, trái lại còn ngăn cản người rời Kinh, thật đáng chết!"
Hiện tại đang là năm Thánh Khải thứ năm, trong dòng thời gian lịch sử trò chơi, là năm nhục nhã khi giặc Bắc Yến Nhiên xâm lược Đại Khải.
Quân địch dưới sự dẫn dắt của Thái tử Yến Nhiên, từ đất U Châu bị hôn quân cắt nhượng năm ngoái, tiến thẳng vào, mũi nhọn chĩa thẳng vào kinh thành, khiến quần thần sợ hãi cuống cuồng.
Trong triều đình, hai phe chủ chiến và chủ hòa tranh chấp không ngừng, cãi vã không dứt.
Thái hậu dưới sự xúi giục của phe chủ hòa, yêu cầu hôn quân cùng mình đi về phía Nam, lấy danh nghĩa "Nam săn", dời đến hành cung phía Nam, bỏ mặc bách tính và đất đai Kinh Châu.
Phe chủ chiến thì ra sức phản đối, khiến hôn quân giận dữ, tống giam thủ lĩnh phe chủ chiến Lê Xương và Dụ Hành Chu vào ngục.
Và việc ban chết cho Đại tướng quân quân Ung Châu Lê Xương cũng trở thành quyết định ngu xuẩn nhất mà hôn quân đã làm.
Từ đó về sau, đế quốc từng thống nhất Trung Nguyên, thịnh vượng một thời này đã tự tay chôn vùi đội quân tinh nhuệ cuối cùng có khả năng chiến đấu của mình...
Thấy Tiêu Thanh Minh trầm ngâm không nói, Thám hoa vội vàng:
"Bệ hạ, để tránh người mang tiếng xấu gϊếŧ hại đại thần, không bằng cứ để tiểu thần làm người xấu này đi."
Tiêu Thanh Minh nhướng mày: "Ồ?"
Thám hoa ghé sát hơn, hạ giọng: "Giao ngọc tỷ cho tiểu thần, để thần thay người đóng ấn, sau này nếu ngôn quan dám chỉ trích Bệ hạ, cứ việc nói là tiểu thần tự ý dùng ấn tín."
Cậu ta lùi lại vài bước, quỳ xuống đất, vẻ mặt chính trực: "Tiểu thần nguyện lấy cái chết tạ tội để bảo toàn danh tiếng của Bệ hạ!"
Tiêu Thanh Minh tán thưởng: "Thám hoa lang vì trẫm mà suy nghĩ như vậy, quả thật khiến trẫm cảm động."
Thám hoa mừng rỡ ngẩng đầu: "Vậy Bệ hạ..."
Tiêu Thanh Minh chợt cười: "Nhưng cho dù không làm như thế, đến lúc đó, trẫm vẫn có thể tuyên bố với bên ngoài rằng ngươi có tội làm giả chiếu thư mà."
Dù sao chiếu thư cũng là do cậu ta viết.
Thám hoa ngẩn ra, mở miệng, không biết phản bác thế nào.
Đúng lúc này, trên giá gỗ đàn hương bên cạnh, con vẹt mào vàng vẫn cuộn đầu ngủ nãy giờ chợt tỉnh, lười biếng lắc lư cái đầu màu vàng nhạt đòi ăn:
"Cúc cu chíp! Cúc cu chíp!"
Giọng kêu to lạ thường, tiểu thái giám vốn đang cúi đầu giật mình, vội vàng đổ thức ăn chim vào hộp thức ăn của nó, miệng lẩm bẩm: "Tổ tông nhỏ của ta ơi, ngươi kêu khẽ chút đi."
Con vẹt tinh nghịch mổ hắn một cái, rồi mới vùi đầu ăn uống.
Bị sự cố nhỏ này ngắt lời, vừa vặn làm giảm bớt sự ngượng ngùng của Thám hoa.
Cậu ta không còn dây dưa chuyện đóng ấn chiếu thư nữa, mà bưng một chén trà sâm vừa hâm nóng đến.
"Bệ hạ, gần đây người thực sự quá mệt mỏi rồi, người uống ngụm trà sâm này trước rồi nghỉ ngơi chút đi."
Tiêu Thanh Minh nhận lấy chén trà, trong nước trà màu vàng nhạt, hai cọng râu sâm xoắn xuýt nổi lềnh bềnh, chỉ ngửi mùi thơm thôi cũng khiến người ta tinh thần tỉnh táo.
"Quả là trà ngon."
Trong hương thơm còn xen lẫn một chút vị ngọt ngào khó nhận ra.
Hồi nhỏ Tiêu Thanh Minh từng mắc một trận bệnh nặng, sau cơn sốt cao để lại một vài di chứng, một trong số đó là khứu giác trở nên cực kỳ nhạy bén.
Hắn dùng nắp chén từ từ gạt lớp bọt nổi, liếc nhìn đối phương một cái rồi cười như không cười: "Nhìn quầng thâm dưới mắt ngươi kìa, xem ra ngươi chăm sóc trẫm còn vất vả hơn, chén trà sâm này ban cho ngươi đấy."
Thám hoa ngây ra, sau đó lập tức đổi sang vẻ mặt cảm động: "Tiểu thần không vất vả, chỉ mong Bệ hạ nhanh chóng dưỡng lại tinh thần."
Cậu ta cầm thìa múc một muỗng, cẩn thận thổi nhẹ, vô cùng ân cần đưa đến bên môi Tiêu Thanh Minh.
Tiêu Thanh Minh chăm chú nhìn hành động của cậu ta, hắn còn chưa kịp lên tiếng thì đột nhiên bị một tiếng động trầm đυ.c nặng nề cắt ngang.