Thật ra chương trình “Từng lát cắt cuộc đời” vốn đã có tính chuyên môn khi ba nhà thiết kế đại tài trong giới đã nhận lời mời tham gia. Trước mắt chỉ thiếu một gương mặt mới có chuyên môn vững vàng, nếu không thì ít nhất phải có chút nhan sắc, có bối cảnh, có khí chất và có sự chú ý đủ lớn để thu hút giới truyền thông.
Hàn Đào đưa Hứa Tứ Nguyệt lên xe, cô ấy đóng cửa lại rồi nghiêng người nhìn đối phương ở khoảng cách gần. Đối diện với ngũ quan và khí chất đặc biệt ấy, Hàn Đào lại càng thêm hài lòng hơn, giọng nói dịu dàng vang lên: “Ban đầu tôi còn lo lắng tổng giám đốc Cố sẽ không nỡ để vợ mình tham gia đâu. Nhất là lúc tôi thấy tổng giám đốc Cố căng thẳng không yên, cứ nắm chặt tay cô không chịu buông trước bữa tiệc mừng thọ của ông cụ Giang ấy.”
Hứa Tứ Nguyệt cười nhạt, liếc nhìn màn hình điện thoại không có tí thông báo nào.
Giỏi lắm! Để xem anh có thể chịu đựng được bao lâu.
Hàn Đào đưa cô đến khách sạn nghỉ ngơi trước rồi mới hẹn chiều hôm sau bắt đầu buổi chụp ảnh tuyên truyền.
Cô tò mò hỏi: “Cộng sự của tôi là ai vậy? Để tôi tìm hiểu trước một chút, tránh để tới lúc gặp mặt lại lúng túng không vui.”
Hàn Đào nở nụ cười thần bí: “Còn chưa xác định xong đâu. Thôi để ngày mai tôi nói cho cô biết sau nhé.”
Trưa hôm sau, Hàn Đào tự mình đến đón cô đi. Ngay khi vừa lên xe, Hàn Đào đã không thể che giấu được sự kích động, liền lôi kéo cô hỏi chuyện: “Tứ Nguyệt, cô và Thẩm Minh Dã có quen biết nhau đúng không? Lúc đầu chúng tôi không mời được anh ấy đâu. Sau đó lúc tôi vô tình nhắc đến tên cô, không ngờ anh ấy lập tức đồng ý, trong vòng một ngày đã ký xong hợp đồng. Thậm chí anh ấy còn nhấn mạnh muốn hợp tác cùng cô nữa cơ.”
Hứa Tứ Nguyệt sững người: “... Thẩm Minh Dã ư?”
Hàn Đào nhiệt tình giải thích: “Mấy năm ở nước ngoài, chắc cô không hiểu rõ lắm về giới giải trí trong nước mình nhỉ? Ba năm trước, Thẩm Minh Dã đóng một bộ phim điện ảnh rồi bất ngờ nổi tiếng. Diễn xuất của anh được giới chuyên môn công nhận, hơn nữa người ta còn trẻ trung, điển trai nên lập tức trở thành diễn viên trẻ hàng đầu, sau đó anh ấy còn liên tục tham gia mấy dự án phim điện ảnh nổi tiếng trong nước nữa.”
“Năm ngoái, Thẩm Minh Dã mới 21 tuổi đã ẵm hai giải ảnh đế ở liên hoan phim đấy.” Trong mắt Hàn Đào lộ rõ vẻ kính nể: “Giờ anh ấy nổi tiếng lắm nhưng lại rất ít khi nhận lời tham gia show giải trí nào. Thế nên lần này, đoàn quay phim chúng tôi cũng bất ngờ lắm.”
Hứa Tứ Nguyệt khẽ day trán.
Đúng là cô có quen biết một người tên Thẩm Minh Dã. Năm đó, nhà họ Thẩm và nhà họ Hứa cũng khá thân thiết. Nhà họ Thẩm chỉ có một cậu con trai nên được nuông chiều hết mực. Thằng nhóc ấy chẳng thấy ai vừa mắt mà chỉ thích bám lấy cô, ríu rít gọi “chị ơi”, từ nhỏ đến lớn đều bám lấy cô như cái đuôi vậy.
Sau khi cô xuất ngoại, vì sĩ diện không muốn liên lạc với bạn bè cũ nên cô đã hủy kết bạn với anh ấy. Về sau nghe Lương Yên nói Thẩm Minh Dã từng tìm cô mấy lần nhưng bị từ chối mãi, sau cùng anh ấy cũng chẳng còn cách nào khác.
Hóa ra thằng nhóc lẽo đẽo bám theo cô năm nào... giờ lại trở thành ảnh đế rồi ư?
Hàn Đào vỗ vai cô: “Xem phản ứng của Thẩm Minh Dã thì chắc hẳn anh ấy rất mong được hợp tác với cô đấy. Vừa hay lần này hai người được xếp chung tổ, nhan sắc và khí chất đều hợp với nhau. À mà phong cách thiết kế của cô cũng phù hợp với anh ấy nữa. Thẩm Minh Dã không phải thần tượng nên cũng chẳng cần lo đến chuyện fan bạn gái, nếu hai người biết cách phối hợp thì nhất định chương trình sẽ rất bùng nổ.”
Hứa Tứ Nguyệt cười khẽ: “Cứ nói chuyện đã rồi tính chứ. Còn thiết kế của tôi...”
Cô nhướng mày: “Thật ra tất cả toàn là đồ may riêng cho chồng tôi thôi.”
Khi xe vừa vào khu chụp ảnh, Hứa Tứ Nguyệt còn chưa kịp xuống nơi thì đã có nhân viên chạy ra ngoài: “Chị Hàn Đào ơi, đoàn đội của Thẩm Minh Dã đến nơi rồi nhưng anh ấy không chịu trang điểm, anh ấy nói là đang chờ...”
Hứa Tứ Nguyệt mới nghe được một nửa thì một giọng nói trong trẻo mang theo chút ý tứ làm nũng và ủy khuất vang lên: “Chị ơi!”
Ánh mắt cả trường quay lập tức đổ dồn lại.
Chàng trai có dáng vẻ cao gầy, anh tuấn, toàn thân mặc đồ đen. Mái tóc ngắn vuốt ngược để lộ gương mặt trắng trẻo tinh xảo. Anh ấy mặc kệ ánh nhìn kinh ngạc của người khác mà chỉ chăm chú nhìn vào Hứa Tứ Nguyệt, ánh mắt tràn đầy sự mong đợi: “Chị ơi, có phải chị đã quên em rồi phải không?”
Hứa Tứ Nguyệt gần như tắt thở đến nơi.
Mẹ kiếp, đúng là thằng nhóc ấy thật!
Đến tận sáu giờ chiều, bọn họ mới chụp xong bộ ảnh tuyên truyền. Hứa Tứ Nguyệt không chỉ chụp bộ ảnh cá nhân mà còn phải phối hợp cùng cộng sự Thẩm Minh Dã trong một bộ ảnh đôi.
Nhϊếp ảnh gia chỉ đạo rất chuyên nghiệp, còn Thẩm Minh Dã lại đặc biệt cố chấp. Lúc nào Thẩm Minh Dã cũng phải tìm cơ hội đặt tay lên vai Hứa Tứ Nguyệt, mỗi lần như vậy đều bị cô hất ra vô cùng tàn nhẫn: “Cậu có thể nghiêm túc một chút được không? Đừng làm loạn nữa, nếu không thì khỏi chụp nữa đi!”
Ánh mắt Thẩm Minh Dã ươn ướt: “Bốn năm trời không gặp lại nhau, sao chị vẫn hung dữ với em vậy chứ?”
Xung quanh hiện trường còn rất nhiều nhân viên công tác vây quanh theo dõi. Cặp đôi với nhan sắc bùng nổ cỡ đó khiến bầu không khí càng thêm sôi sục dâng trào. Không ít người còn lén dùng điện thoại chụp lại rồi lặng lẽ gửi vài tấm ảnh đến điện thoại của Kiều Ngự.
Kiều Ngự đang ở tòa nhà căn cứ Khoa học kỹ thuật Thâm Lam, hiện anh ấy đang phải cẩn thận phối hợp làm việc cùng tổng giám đốc Cố. Sau khi hay tin bà xã rời đi, tổng giám đốc Cố giận đến mức như muốn nghiền chết người ta nên giờ anh ấy chỉ có thể dè chừng ứng phó. Nào ngờ đúng lúc này, tin nhắn WeChat cứ liên tục gửi tới.
Điện thoại trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. May là Kiều Ngự nhanh chóng ổn định lại, sau khi liếc qua một cái, anh ấy không dám nhìn lâu mà chỉ có thể giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Từ khi Hứa Tứ Nguyệt nhắc đến chương trình “Từng lát cắt cuộc đời”, tổng giám đốc Cố đã âm thầm sắp xếp chu toàn mọi việc. Anh dọn sạch đường từ trước, giải quyết hết mọi phiền toái để cô an tâm đi quay chương trình, để không một ai dám trêu chọc tới cô nữa.
Thế nhưng chuyện đóng cặp với một nam minh tinh hàng đầu lại là việc chưa có một ai đề cập đến cả.
Kiều Ngự vừa định thoát khỏi WeChat thì Cố Tuyết Trầm đột ngột ngẩng đầu lên nhìn. Ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào đối phương: “Có chuyện gì?”
Kiều Ngự thật sự rất muốn khóc đến nơi, liệu bây giờ mình nói “không có gì hết” thì có được không?
Cố Tuyết Trầm lập tức đứng dậy, tháo kính thực nghiệm xuống: “Đưa điện thoại cho tôi.”
Vì biết chắc không thể giấu giếm ông chủ nhà mình được nên Kiều Ngự chỉ đành phải run rẩy đưa qua, nghiêm mặt giải thích: “Là ảnh công tác hiện trường của chương trình “Từng lát cắt cuộc đời” thôi ạ. Có thêm ảnh chụp chung với cộng sự thì cũng là chuyện rất đỗi bình thường...”
Cố Tuyết Trầm trầm mặc nhấn vào mấy tấm ảnh gửi tới, hình ảnh lập tức phủ kín toàn bộ màn hình. Đến tấm cuối cùng, Kiều Ngự mới thấy rõ... mẹ nó chứ, còn bày đặt khoác vai nữa làm gì! Mới ngày đầu tiên mà đã hành động thân mật tới mức này rồi à!
Không gian ngưng tụ lại như kết tinh thành lớp băng mỏng, từng hơi thở như lưỡi dao cắm thẳng vào phổi.
Kiều Ngự vội vàng khuyên nhủ: “Tổng giám đốc Cố à, giới giải trí vốn là như vậy đó, một khi hợp tác thì khó tránh khỏi việc phải tiếp xúc gần gũi với người ta. Mà đây chỉ là chuyện hợp tác bình thường... tổng giám đốc đừng làm chuyện gì quá...”
Cố Tuyết Trầm không chớp mắt mà cứ cúi đầu nhìn bức ảnh, im lặng nhìn hồi lâu.
Trong ảnh, Tứ Nguyệt ngồi trên ghế cao, lớp trang điểm tinh tế rực rỡ càng khiến cô tỏa sáng giống như trung tâm của ánh sáng mặt trời. Còn bên cạnh, người đàn ông trẻ tuổi nở nụ cười tươi rói, cánh tay vắt ngang vai cô. Dù có đứng trước ống kính thì anh ấy cũng chẳng hề giấu diếm sự thân mật vốn có giữa hai người, từ khóe mắt đến lông mày đều tràn ngập sự vui thích, hứng thú.
Cố Tuyết Trầm không đổi sắc mặt mà cứ nắm chặt điện thoại như thế. Động tác siết chặt đến mức in hằn vào làn da trắng bệch rồi lại lan tràn ra thành từng vệt đỏ như vết máu bầm.
Anh biết rõ người này.
Từ cấp ba lên đến đại học, anh từng thấy Thẩm Minh Dã bám theo Tứ Nguyệt vô số lần trước đây. Khi đó, Thẩm Minh Dã lấy danh nghĩa “em trai” để tùy tiện tiếp cận cô một cách thân mật, không chút kiêng dè.
Hồi cấp ba, từng có một buổi tối mùa hè, Thẩm Minh Dã nhất quyết kéo Tứ Nguyệt ra ngoài trường mua trà sữa cho bằng được. Khi đi ngang qua lớp học, anh buông bút xuống, không kìm được mà lén theo sau.
Trước quán trà sữa ngoài cổng trường, tiếng ve kêu râm ran xen lẫn tiếng gió thổi xào xạc qua từng tán lá nhưng anh vẫn nghe thấy rõ ràng giọng nói của cô: “Cậu thích trà xanh sữa đậu đỏ, thêm nửa thìa đường, thích uống ướp lạnh, đúng không?”
Thẩm Minh Dã khoác vai cô, vừa thân mật vừa làm nũng kéo cô vào quán gọi món.
Cố Tuyết Trầm đứng dưới tàng cây, hương vị trà sữa xa lạ ấy như từng nhát dao khắc sâu vào tâm trí.
Thì ra cô có thể nhớ rõ sở thích của một người như vậy... thế mà cô chưa bao giờ nhớ đến anh cả.
Đêm hè lạnh lẽo như băng. Sau khi Tứ Nguyệt rời đi rồi, anh mới bước vào quán, học theo giọng điệu của cô để gọi một cốc trà sữa y hệt như thế.
Đó là lần đầu tiên anh uống trà sữa. Nhưng dưới làn gió đêm ẩm ướt, vị ngọt lại hóa thành nỗi đắng nghẹn chồng chất, khó lòng mà nuốt nổi.