Cổ họng khô khốc khẽ giật giật. Anh cúi đầu, đối diện với gương mặt ửng hồng còn chưa tỉnh hẳn của Hứa Tứ Nguyệt. Cô ôm chặt eo anh, một chân gần như chạm đến điểm nhạy cảm nhất. Cảm giác da thịt kề sát quá đỗi rõ ràng, nhiệt độ ấm nóng giữa hai thân thể không ngừng trao đổi với nhau, bất cứ lúc nào cũng có thể thiêu rụi lý trí của anh.
Mà anh... gần như không mặc gì hết cả.
Hứa Tứ Nguyệt cũng chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng tanh, phần váy lộ ra ngoài đã hiện rõ vết nhăn nhúm.
Ký ức của Cố Tuyết Trầm chỉ dừng lại ở hình ảnh tối qua khi anh say rượu được Kiều Ngự đưa về. Sau khi vào được phòng nghỉ trong khách sạn, anh ngã vật xuống ghế sô pha, rồi tất cả chỉ là một mảng ký ức mơ hồ. Anh có cố gắng nhớ thế nào cũng không thể nhớ ra nổi.
Sắc mặt anh tái nhợt cả đi, đầu ngón tay lạnh toát chậm rãi vén chăn lên, muốn xem trên người Tứ Nguyệt có dấu vết nào khác lạ hay không.
Ngọn lửa hừng hực bốc lên trong l*иg ngực khiến anh không dám chớp mắt, bàn tay siết chặt tấm chăn đến nỗi gần như chết lặng tại chỗ. Đến khi anh sắp thấy rõ tất cả thì Hứa Tứ Nguyệt đột nhiên mở mắt, siết chặt lấy tay anh, giọng nói lười biếng pha lẫn chút quyến rũ vang lên: “Làm gì vậy? Làm xong rồi mà không chịu thừa nhận sao?”
Cố Tuyết Trầm nhìn cô, sắc mặt trắng bệch cả đi, đôi môi mất hết huyết sắc.
Anh không thể chấp nhận nổi sự thật đó nên bèn kéo mạnh chăn ra, để lộ thân thể trắng nõn của Hứa Tứ Nguyệt. Dù chiếc váy ngủ có hơi ngắn thật, ngay cả ga giường cũng hơi xô lệch một chút nhưng rõ ràng trên người cô không hề có dấu vết nào của việc “vận động” quá kịch liệt.
Hứa Tứ Nguyệt thấy anh hoảng sợ cũng đủ rồi. Khi thấy lời nói dối của mình bị vạch trần, cô buộc phải thẳng thắn thừa nhận: “Thôi được rồi, là em lừa anh đấy. Hôm qua anh uống say đau đầu nên em chỉ giúp anh cởϊ qυầи áo ra thôi. Mà trong phòng không có giường thứ hai nên em đành phải nằm ngủ cùng anh một đêm. Nhưng cho dù có thật sự xảy ra chuyện gì thì có sao đâu? Ngủ với vợ mình đáng sợ đến vậy ư?”
Cố Tuyết Trầm như từ vực sâu rơi xuống rồi lại bị kéo ngược lêи đỉиɦ núi bén nhọn.
Anh muốn chạm vào cô, phát điên vì muốn. Nhưng nếu anh thật sự làm chuyện đó trong lúc say thì anh mới đúng là kẻ khốn nạn không thể tha thứ được.
Anh đẩy cô ra xa rồi vội vàng khoác áo choàng để sẵn bên gối.
“Hứa Tứ Nguyệt...”
Anh quay lưng lại với cô, giọng nói khẽ run rẩy: “Tôi đã nói là ở hai phòng riêng rồi, tôi vốn không cần em chăm sóc. Em nhất định phải làm như vậy sao?”
Trong lòng Hứa Tứ Nguyệt lập tức hiện lên nỗi cô đơn, chua xót.
Quả nhiên đúng như cô nghĩ, anh đã quên sạch những gì xảy ra tối qua rồi, hôm nay anh lại trở về bộ dáng nghiêm nghị lạnh lùng như cũ. Không còn bóng dáng người đàn ông yếu đuối ôm cô khóc nức nở nữa.
Thôi không sao, cô có thể đóng kịch với anh mà.
Hứa Tứ Nguyệt đứng dậy, cơ thể mềm mại dán lên lưng anh, mỉm cười đáp lời: “Đúng, em muốn làm như vậy đó. Từ hôm nay trở đi, anh có đối xử tệ bạc với em hơn nữa cũng được. Nếu em đã lấy anh làm chồng hợp pháp của mình thì em phải học cách chịu đựng những khuyết điểm đó của anh chứ. Còn nếu anh không chịu nổi nữa thì mau đưa em tờ đơn ly hôn đi?”
Biết rõ anh sẽ không làm vậy mà cô cứ thích khıêυ khí©h anh như thế.
Cố Tuyết Trầm cảm thấy toàn thân khô nóng cả lên, mỗi chỗ cô vừa chạm qua liền nóng rực như lửa đốt. Anh không thể chịu đựng thêm nữa bèn lập tức bỏ vào phòng tắm, vòi sen được mở to hết cỡ. Rõ ràng anh đang cố dùng tiếng nước xả lớn để che đi tất cả những rung động đang dâng trào trong lòng mình.
Anh cởϊ áσ ngủ ra, để mặc bản thân đứng dưới vòi hoa sen rồi cố gắng nhớ lại xem đêm qua có lỡ miệng nói gì không. Nhưng anh hoàn toàn không nhớ nổi được chút nào.
Chỉ có xúc cảm khi cô ôm chầm lấy anh, khi môi cô chạm lên thái dương anh, khi cô giúp anh cởϊ qυầи áo, khi cô ôm anh ngủ... tất cả đã khắc sâu vào trong tâm trí anh mà thôi.
Lửa nóng như muốn thiêu rụi hết sạch lý trí còn sót lại.
Cố Tuyết Trầm cố gắng nhẫn nhịn đến cực hạn. Biết rõ Tứ Nguyệt còn đang ở ngoài nhưng anh vẫn không thể kiềm chế khát khao đang muốn phá vỡ cái kén mà ra. Anh cắn chặt răng, đuôi mắt ửng đỏ, hàng lông mi ướt đẫm hơi run rẩy.
Cố Tuyết Trầm mím chặt môi mình, khẽ gọi đi gọi lại tên cô.
Sau khi rời khỏi trang viên ven hồ nhà họ Giang và từ biệt ông cụ Giang, Kiều Ngự lập tức lái xe về thẳng Minh Thành.
Hứa Tứ Nguyệt vẫn ngồi ở hàng ghế sau như lúc đi. Cô không chớp mắt nhìn chằm chằm Cố Tuyết Trầm ngồi trên ghế phụ đằng trước. Giỏi thật đấy, có vẻ người này đang cố tỏ ra lạnh nhạt, cố dùng dáng vẻ băng giá, xa cách để chữa cháy cho những cảm xúc thật lòng đã lỡ để lộ tối qua.
Chờ đến khi về đến Minh Thành, có lẽ anh sẽ lại viện cớ bận rộn công việc để tránh gặp mặt cô, để quay trở lại làm “núi băng”.
Nhưng nghĩ đến cảm giác đau đớn như thể trái tim bị xé toạc tối qua, cô lại thấy mấy chuyện này chẳng đáng gì.
Ông xã muốn lạnh nhạt với mình cũng được thôi, cô sẽ không ép buộc anh làm theo ý muốn của mình nữa. Đó là bởi cô có cách của riêng mình để kéo gần khoảng cách với anh, buộc anh phải chủ động thừa nhận tình cảm với cô.
Hứa Tứ Nguyệt ngậm hai viên kẹo bưởi, hắng giọng lên tiếng: “Tuyết Trầm à, sáng nay Hàn Đào liên lạc lại với em, cô ấy tha thiết muốn mời em đi thử vai cho “Từng lát cắt cuộc đời”. Mà địa điểm quay phim ở Hải Thành cũng không xa lắm, bay chừng hai tiếng là tới thôi, thế nên em đã đồng ý với cô ấy rồi. Đây là cơ hội rất tốt, kiếm tiền càng sớm thì em trả nợ cho anh càng sớm hơn, chúng ta nhanh chóng thanh toán hết nợ nần cho nhau đi thôi.”
Tài liệu trong tay Cố Tuyết Trầm bị anh lật đi lật lại một cách máy móc. Ánh mắt anh tối sầm lại như muốn nghiền nát cụm từ “thanh toán hết nợ nần cho nhau”.
“Khi nào? Bao lâu?” Anh trầm giọng hỏi.
Hứa Tứ Nguyệt nhìn hàm dưới căng chặt của anh nhưng còn cố tình làm ra vẻ thờ ơ: “Ngày mốt em phải đi rồi, dự kiến quay phim khoảng một tuần. Em đi cũng tốt, để anh được yên tĩnh một chút.”
Cố Tuyết Trầm siết chặt mép tập tài liệu.
Một tuần...
Anh không biết mình còn bao nhiêu “tuần” nữa.
“Anh không có ý kiến gì chứ?” Hứa Tứ Nguyệt dò hỏi: “Nửa ngày không trả lời, chẳng lẽ anh không nỡ để em đi sao? Nếu anh giữ em lại, em cũng có thể cân nhắc không đi nữa đấy.”
Cố Tuyết Trầm lạnh lùng đáp: “Đừng nghĩ lung tung. Để Kiều Ngự đặt vé máy bay cho em, lúc đi không cần báo cho tôi biết làm gì.”
Hứa Tứ Nguyệt khẽ cười, đôi mắt đào hoa cong cong, rõ ràng cô đang cố ý chọc giận anh nhưng anh lại chẳng làm gì được cô cả.
Người nói lời tâm tình tối qua, để mặc cho cô âu yếm thân mật là thật sao? Hay chỉ khi say rượu anh mới dám nói ra suy nghĩ thật trong lòng?
Có lẽ cô cần phải chuốc say anh thêm lần nữa thì mới biết được.
Hứa Tứ Nguyệt căng thẳng vô cùng nhưng không để lộ ra ngoài. Cô vẫn bám lấy anh trêu chọc không buông, vẫn giả vờ hờ hững như không thấy sự khó chịu ấy. Đến tận lúc xuất phát, anh đã nói không thông báo thì cô tuyệt đối sẽ không thông báo.
Hứa Tứ Nguyệt không dùng vé máy bay do Kiều Ngự đặt mà còn tự ý đi sớm một ngày, đúng lúc Cố Tuyết Trầm vừa về tới nhà.
Trước kia, Cố Tuyết Trầm luôn đợi Hứa Tứ Nguyệt sắp đi ngủ rồi mới trở về nhà. Nhưng lần này, vì biết hôm sau cô sẽ đi công tác xa nên anh thật sự không chịu nổi nữa, cuối cùng anh phải tạm gác lại công việc, vội vàng về thẳng Cẩn Viên.
Lúc xe sắp đến sân, từ xa anh đã thấy cửa sổ trên tầng tối om. Cảm giác bất an trong lòng càng hiển hiện rõ ràng, anh không đánh xe vào gara mà dừng ngay trước cổng, trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Không gian trong nhà im lặng như tờ, khắp tầng một chỉ có một ngọn đèn phát sáng. Người máy quản gia và A Thập đều đã được tắt hết công tắc nên không thể liên lạc được nữa.
“Hứa Tứ Nguyệt...”
Cảm giác bị vứt bỏ lại lần nữa ập tới, nặng nề xuyên thấu l*иg ngực Cố Tuyết Trầm.
“Tứ Nguyệt!”
Trước mắt anh như tối sầm lại, bước chân vội vàng rảo bước lên tầng. Khi đi ngang qua ghế sô pha, ánh mắt anh thoáng nhìn qua trên bàn trà. Dưới ánh đèn nhỏ là một vòng sáng bao quanh tờ giấy được ghi chi chít chữ.
Anh giật lấy tờ giấy ra xem, trên đó là hàng chữ do chính tay cô viết: “Anh đã không cho em thông báo, vậy thì em sẽ không quấy rầy tới anh nữa. Tổ chương trình đột nhiên thay đổi lịch quay nên em phải đi sớm một ngày. Lúc anh nhìn thấy tờ giấy này thì chắc em đang ngồi trên chuyến bay rồi. Thời gian ghi hình đợt này kéo dài khoảng mười ngày mới xong, anh cứ yên tâm làm việc đi, đừng nhớ tới em.”
Anh đứng đó hồi lâu rồi mới ngã xuống vào ghế sô pha. Tờ giấy bị vò nát trong tay, chốc lát sau mới được mở ra lần nữa, đầu ngón tay thấm đẫm mồ hôi nhẹ nhàng vuốt ve từng nét chữ quen thuộc.
Không phải là ra đi không lời từ biệt... Ít nhất, cô còn nói sẽ về nhà.
Hứa Tứ Nguyệt mang theo túi hành lý bay đến Hải Thành. Hàn Đào tới đón cô trong bộ đồ công sở chỉnh tề. Ngay khi gặp mặt, Hàn Đào liền tiến tới ôm chầm lấy cô: “May mà gặp được cô kịp lúc, nếu không đoàn chúng tôi thật sự không thể tìm nổi người thích hợp đâu.”