Chương 25.2: Say rượu

Tức thì, một loạt ánh mắt bị thu hút về phía đó. Hứa Tứ Nguyệt cũng không giấu giếm nữa bèn giơ túi xách lên, đôi môi đỏ khẽ cong: “Đây là đồ tôi tự làm đó, mang ra dạo chơi một lát vậy thôi.”

Nghe đến đây, mọi người có mặt ở đó đều âm thầm chú ý đến Hứa Tứ Nguyệt. Nghe cô nói như vậy, trong mắt họ đều không giấu nổi vẻ kinh ngạc.

Túi này thật sự rất đẹp chứ không phải để nịnh bợ đối phương. Trước đó đã có người đoán đây là tác phẩm của nhà thiết kế nổi tiếng nước ngoài nào đó, thậm chí có người còn muốn tìm kiếm kiểu dáng tương tự. Giờ nghe cô nói như vậy, gần như tất cả mọi người đều không thể tin nổi.

Người lạ mặt ấy lại sáng rực mắt lên, tiếp tục hỏi cô: “Là cô dùng bản thiết kế có sẵn rồi làm thủ công lại sao?”

Hứa Tứ Nguyệt thẳng thắn đáp: “Bản thiết kế gốc là do tôi tự vẽ, túi cũng do tôi làm từ đầu đến cuối.”

Đối phương chỉ mất vài giây để đánh giá xem cô có nói khoác hay không, sau đó liền thoải mái đưa tay ra, mỉm cười: “Chính thức giới thiệu một chút, tôi tên là Hàn Đào. Ngoài việc là một người vợ đảm đang ra, tôi còn là tổng biên tập kiêm người phụ trách xuất bản video “Từng lát cắt cuộc đời” của Thừa Phong. Tôi rất muốn trò chuyện với cô một chút về chiếc túi trong tay cô.”

Hàn Đào nói chuyện rất chuyên nghiệp, chỉ cần vài câu đã khiến Hứa Tứ Nguyệt hứng thú. Người vây quanh càng lúc càng đông hơn nên trong vô thức, cô dần buông bỏ bàn tay trái vẫn đang nắm chặt lấy tay Cố Tuyết Trầm.

Từ đầu đến cuối, Cố Tuyết Trầm vẫn luôn ở bên cạnh cô, cũng đang bị các vị đại gia vây lấy. Khoảnh khắc bàn tay mình bị buông ra, anh thoáng khựng lại, quay sang liền nhìn thấy Hứa Tứ Nguyệt đã quay lưng về phía mình, hoàn toàn chìm đắm vào câu chuyện với một người khác.

“Tuyết Trầm?”

Có người gọi tên anh thành tiếng.

Cố Tuyết Trầm quay đầu lại, ngón tay trong không trung khẽ co chặt rồi buông thõng bên người. Độ ấm từ lòng bàn tay cô vẫn còn vương lại nhưng đang nhanh chóng nguội lạnh hẳn đi.

Đến khi bữa tiệc mừng thọ sắp khai tiệc, Hứa Tứ Nguyệt mới cảm thấy như đang thiếu mất điều gì đó. Cô nhìn bàn tay mình đang cầm chiếc túi và ly rượu, trái tim cô đập thình thịch liên hồi. Sau đó cô lập tức quay đầu tìm kiếm, rất nhanh liền bắt gặp ánh mắt thâm trầm, lạnh lẽo của Cố Tuyết Trầm.

Anh đứng giữa đám người không xa, lặng lẽ nhìn cô như thế. Rõ ràng hai người chỉ cách nhau vài bước chân, vậy mà ánh mắt ấy lại khiến Hứa Tứ Nguyệt thấy khó chịu đến nỗi khó nói thành lời.

Sao cô lại buông tay anh ra chứ...

Hứa Tứ Nguyệt vội vàng xin lỗi Hàn Đào, nhanh chân đi về phía Cố Tuyết Trầm. Cô vội vàng ôm lấy cánh tay anh, nở nụ cười nhẹ nhàng: “Thật ngại quá, chắc mọi người phải trả ông xã lại cho tôi rồi.”

Một đám người liền ồn ào trêu ghẹo: “Anh Trầm với chị dâu tình cảm ngọt ngào thật đấy!”

Ánh mắt Cố Tuyết Trầm càng lúc càng trầm hẳn đi, hoàn toàn không thấy anh nở nụ cười nữa. Suốt cả buổi tiệc, Hứa Tứ Nguyệt cũng phải cảm thấy tâm trạng anh không tốt chút nào.

Hứa Tứ Nguyệt âm thầm tự trách bản thân... nhưng với tính cách của Cố Tuyết Trầm, chắc hẳn anh sẽ không bị ảnh hưởng vì chuyện nhỏ nhặt như vậy được.

Thế nhưng việc dỗ dành ông xã vẫn là trách nhiệm của cô cơ mà.

Nhà họ Giang vẫn xem Cố Tuyết Trầm là khách quý. Vị trí chỗ ngồi của hai vợ chồng nhà họ Giang ở bàn chính, chỉ cách ông cụ vài bậc trưởng bối. Trong tình huống này, Hứa Tứ Nguyệt không tiện thì thầm gì với anh nên cô liền mở WeChat, nghiêm túc gõ một dòng chữ.

Trong nháy mắt, điện thoại của Cố Tuyết Trầm đặt bên cạnh khẽ rung lên.

Hứa Tứ Nguyệt quay mặt đi, giả vờ như chuyện này chẳng liên quan gì đến cô cả.

Cố Tuyết Trầm mở khóa màn hình, trong WeChat hiện rõ một tin nhắn: [Nhìn anh cau mày, trái tim em như rơi xuống rãnh Mariana, ngâm mình trong nước lạnh hàng chục ngàn năm để cá mập tha hồ gặm nhấm cơ thể em, giam giữ em từng giây trong ngày tận thế vậy.]

Vài giây sau, Hứa Tứ Nguyệt nhìn chằm chằm vào khung chat trả lời.

Đại ma vương: [Cá mập lười gặm cắn lắm, thà nó nuốt luôn cho rồi.]

Hứa Tứ Nguyệt nín cười, lén liếc mắt nhìn Cố Tuyết Trầm một cái. Thấy sườn mặt anh vẫn lạnh băng như cũ, thế là cô kiên nhẫn gửi tiếp: [Anh là điện, anh là ánh sáng, anh là vị thần thoại duy nhất trong lòng em.]

[Cũ rồi.]

[Em đã cầu nguyện trước Phật tổ ngàn vạn năm chỉ để kiếp này được thấy dung nhan tuyệt thế của anh thôi đó.]

[Ghê tởm.]

Hai má Hứa Tứ Nguyệt nóng bừng cả lên, cô khẽ hắng giọng một cái, cố giữ vẻ mặt điềm đạm. Vì để tiết kiệm thời gian nên cô lặng lẽ mở Baidu tìm bộ sưu tập những lời tỏ tình sến súa nhất, dùng tốc độ nhanh chóng để copy paste gửi sang cho anh.

[Mỗi ngày đều muốn trượt trên hàng lông mi của anh. Buổi sáng thức dậy, anh và ánh sáng ban mai đều ở đây chính là tương lai tốt đẹp nhất của em. Chân của anh không phải là chân mà là đóa hoa hồng vùng Bulgaria. Miệng của anh không phải là miệng mà là dòng nước đường trong miệng mà em không nỡ nuốt xuống.]

Vẻ ngoài Hứa Tứ Nguyệt đoan trang xinh đẹp là, thế nhưng cứ nhắc đến mấy chuyện tỏ tình là cô hoàn toàn không có điểm dừng.

Cô quay đầu lại thêm một lần nữa, đến khi liếc nhìn Cố Tuyết Trầm, cô không khỏi sững người.

Khóe môi người đàn ông luôn lạnh nhạt ấy chợt cong lên thành một đường rất nhẹ lúc anh cúi đầu nhìn màn hình.

Trái tim Hứa Tứ Nguyệt bỗng chốc nóng rực cả lên.

Phạm quy thật rồi... sao người đàn ông này cười lên lại đẹp trai như vậy chứ...

Lúc này cô mới phát hiện ra kể từ khi gặp lại đến giờ, cô chưa từng thấy anh thật sự nở nụ cười bao giờ.

Hứa Tứ Nguyệt được khích lệ bèn tiếp tục sao chép thêm một loạt câu tỏ tình kinh điển nữa, còn chưa kịp nhìn kỹ liền vội vàng gửi cho Cố Tuyết Trầm. Nhưng nội dung hiển thị trên màn hình lại khiến anh thay đổi thái độ vô cùng rõ ràng.

Trong nháy mắt, độ cong trên đôi môi kia đã biến mất. Hàng lông mi anh khẽ cụp xuống, che đi ánh mắt sắc lạnh.

Cô lập tức nhận ra có điều không ổn bèn cúi đầu, trái tim nặng trĩu.

Vì tin nhắn vừa rồi là: [Anh là người em yêu nhất trong só tất cả những người đàn ông mà em từng gặp.]

Đệt...

Chết tiệt, lại lật xe rồi.

Hứa Tứ Nguyệt chỉ hận không thể đập đầu vào tường luôn đi cho rồi. Vừa mới giả bộ một chút đã bị nghiệp quật, những lời kia quá đỗi cay nghiệt, lại đâm trúng ngay vết thương lòng mà cô từng gây ra cho Cố Tuyết Trầm.

Hứa Tứ Nguyệt vội vàng chữa cháy, không dám gửi mấy tin nhắn linh tinh nữa. Cô muốn lấy lại chút cảm tình bằng trạng thái nghiêm túc nhất nên cô liền khẽ hắng giọng, đến gần anh hơn một chút: “Ông xã à, vừa rồi em chỉ sao chép bừa mấy câu tỏ tình trên mạng mà thôi, coi như anh chưa nhìn thấy gì hết nha... À mà em có chuyện này muốn nói với anh! Lúc trước ở đại sảnh, em với Hàn Đào nói chuyện cũng khá ổn. Gần đây bên Thừa Phong có một chương trình giải trí liên quan đến chuyên ngành thiết kế tên là “Từng lát cắt cuộc đời” ấy.”

Cố Tuyết Trầm không lên tiếng mà chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm ly rượu trước mặt.

“Bọn họ dự định mời 5, 6 nhà thiết kế chuyên nghiệp tới, mấy người nổi tiếng đã liên hệ xong hết cả rồi, giờ chỉ thiếu một người hoàn toàn mới mà thôi. Cô ấy cảm thấy điều kiện của em rất phù hợp nên muốn mời em đi thử. Hình thức chương trình cũng khá ổn, đó là kiểu nhà thiết kế kết hợp một - một với khách mời minh tinh, mỗi kỳ dựa theo chủ đề để thiết kế và phối hợp với minh tinh đó, sau cùng mới đưa ra bảng xếp hạng.”

“Đại khái nửa tháng sẽ quay một kỳ, mỗi lần đi khoảng 3, 4 ngày gì đó, tính ra cũng không quá dài. Mà em cũng thật sự có hứng thú với chương trình ấy. Nếu may mắn phát triển tốt, em có thể kiếm được nhiều tiền để trả đủ món nợ cho anh mà.”

Trái tim Cố Tuyết Trầm như bị dây leo mọc đầy gai quấn chặt lấy, càng quấn càng đau.

Anh biết sớm muộn gì cô cũng sẽ bước ra thế giới bên ngoài, có cuộc sống riêng của mình.

Nhưng đến khi khoảnh khắc đó thực sự tới, anh vẫn cảm thấy như bị nghẹn lại, không tài nào thở nổi.

Không dài ư... tính toán chi li ra thì một tháng sẽ có 7, 8 ngày cô phải đi xa. Còn anh sẽ không thể gặp mặt cô trong khoảng thời gian đó.

“Ông xã à? Anh không phản đối chứ?”

Chưa kịp để Cố Tuyết Trầm mở miệng, ông cụ Giang vừa được mấy người trẻ rót rượu xong một lượt bèn lập tức chuyển sự chú ý sang đôi vợ chồng trẻ.

“Tuyết Trầm, mau lại đây.” Ông cụ Giang cười tủm tỉm vẫy tay: “Vợ chồng son phải đến bên cạnh ông nội, bồi ông nội uống một chén chứ. Lúc nãy Tuyết Trầm chỉ uống được một chút thôi, giờ thì đừng hòng trốn nữa nhé.”

Cố Tuyết Trầm ngước mắt, bưng ly rượu đi về phía chỗ ngồi của ông cụ Giang. Còn Hứa Tứ Nguyệt ngoan ngoãn theo sau.

Ông cụ Giang chạm cốc với anh, hào sảng ngửa đầu uống cạn sạch ly rượu, sau đó mới ra hiệu cho Cố Tuyết Trầm cũng uống theo. Giang Ly ngồi bên cạnh lập tức đứng dậy: “Ông nội, tửu lượng của Tuyết Trầm không tốt lắm. Hay thôi đừng để cậu ấy uống rượu nữa, hôm nay tạm thời dùng trà uống thay đi.”

Giang Yến không biết lo lắng bèn kéo lấy tay anh trai, nói: “Sao anh lại làm mất hứng của ông nội thế chứ? Uống một chút cũng không sao đâu mà, đêm nay có cần vội về nhà thế đâu.”

Ông cụ Giang cố tình nghiêm mặt, trừng mắt nhìn Giang Ly. Rồi ông cụ mới quay đầu hỏi Cố Tuyết Trầm: “Tuyết Trầm, không phải cơ thể con có vấn đề gì đấy chứ?”

Ánh mắt của mọi người, bao gồm cả Hứa Tứ Nguyệt, đều đồng loạt nhìn về phía anh.

Cố Tuyết Trầm cong môi, thấp giọng nói: “Không có gì hết ạ.”

Sau đó, anh hơi ngửa đầu, uống cạn ly rượu.

Mặt mày ông cụ Giang hớn hở hơn hẳn: “Lại đây nào. Uống thêm một chén nhỏ nữa thì hôm nay ông nội sẽ tha cho con.”

Cố Tuyết Trầm không phản kháng nửa câu, dễ dàng uống hết chén rượu thứ hai. Mà chẳng hiểu sao, trong lòng Hứa Tứ Nguyệt chợt nảy sinh cảm giác bất an vô lý khiến cô phải nhẹ nhàng ôm lấy cổ tay anh.